Thiên Chiếu Chiến Vân

Chương 9



Chương 9


Mùa hạ ở vương triều Thiên Chiếu là mùa nhiều mưa, nhất là nhiều mưa rào có sấm chớp. Trong cơn mưa giông, từng đợt sấm đánh xuống chấn động mọi thứ.


Tối nay tiếng ve kêu đặc biệt lớn, bầu không khí cũng theo tâm của Tinh Chiếu đặc biệt trầm buồn không giống bình thường.


Lôi Chiến Vân rốt cuộc coi mình là gì? Tới giờ mới thôi sở tác sở vi* là vì sao? Vừa tìm mọi cách che chở mình, lại vừa không cho mình thương yêu nàng. Rốt cuộc là nàng muốn cái gì chứ?


[ý chỉ ngưng làm những gì tùy ý làm trước đó]


Tinh Chiếu đang chìm trong suy tư, bỗng nhiên một tiếng sấm vang lên. Tinh Chiếu sợ tới mức cả người run lên, trái tim nhảy loạn như muốn nhảy ra ngoài. Lại một tiếng sấm nữa vang lên, Tinh Chiếu gắt gao nhắm hai mắt lại, hai tay nhanh bịt kín lỗ tai, cuộn người thành một khối.


Nàng sợ nhất là tiếng sấm trong đêm hè, thường những lúc như vầy, Mẫu hậu đều ở bên cạnh mình, mà hiện giờ—— Chiến Vân, nàng sẽ tới chứ? Không, sẽ không đâu, ban ngày mình đã nói lời quyết tuyệt (đoạn tuyệt quan hệ)  như vậy. Hơn nữa, nhất định nàng cũng không biết mình sợ sấm chớp, nàng sẽ không tới —— Cho dù nghĩ như vậy, trong lòng Tinh Chiếu vẫn cứ một lần lại một lần gọi tên Chiến Vân!


Bỗng nhiên, Tinh Chiếu cảm thấy một trận gió lạnh ập tới. Tinh Chiếu mở hai mắt mơ hồ thấy Chiến Vân chỉ mặc mỗi trung y khoác áo choàng thì vừa mừng vừa sợ.


"Chiến Vân!" Tinh Chiếu khóc kêu lên, ngồi dậy, hai tay đưa về phía Chiến Vân như tiểu hài tử khóc nháo muốn phụ mẫu ôm.


"Đừng khóc, không cần phải sợ, đã có ta ở đây!" Chiến Vân gắt gao ôm lấy Tinh Chiếu, ôn nhu trấn an nàng.


"Nàng bị ngốc à? Sợ tiếng sấm sao không bảo Tiểu Liễu gọi ta tới? Ở đây chịu đựng một mình, may mà ta lo lắng tới xem thử. Nếu không thì nàng tính đêm nay làm sao đây?" Chiến Vân đau lòng trách cứ, nước mắt Tinh Chiếu lại trào ra.


"Chiến Vân, đừng rời xa ta, đừng như vậy!" Tinh Chiếu khóc to.


"Không đi, ta không đi, ta ở đây với nàng!" Chiến Vân dỗ dành. Cả người Tinh Chiếu đều rút vào lòng Chiến Vân, nghe tiếng tim đập cường nhi hữu lực (mạnh mẽ đầy sức sống). Chiến Vân kéo chăn choàng lên người Tinh Chiếu, liên tục nói lời dịu dàng bên tai nàng, Tinh Chiếu dần dần giãn ra thần kinh bị kéo căng. Mệt mỏi tăng dần, cứ như vậy chầm chậm tiến vào mộng đẹp, nhưng hai tay nàng vẫn nắm chặt y phục của Chiến Vân.


Thấy Tinh Chiếu đã ngủ say, Chiến Vân ôm nàng đặt lên giường, lúc đang chuẩn bị kéo chăn ra lại khiến Tinh Chiếu càng nắm chặt lấy y phục của nàng.


"Chiến Vân, đừng đi!" Tinh Chiếu mở đôi mắt mơ màng, nghẹn ngào nói. Tâm Chiến Vân hung hăng co rút, đau đớn một trận.


Tinh Chiếu là một nữ tử người gặp người thích. Từ lần đầu thấy nàng, mình đã thích nữ nhân này. Nhưng nàng đã có nam nhân để yêu thương, mình ngoài cảm giác đau lòng thì còn lại là cảm thấy rất may mắn.


Mình là Thiếu tướng của Thiên Chiếu, nhất định sẽ ra chiến trường. Mà trên chiến trường cửu tử nhất sinh, rất khó để cam đoan (hứa, chắc chắn) mình có thể sống sót trở về. Nếu mình chết trên chiến trường, vậy thì nàng hoàn toàn có thể lấy người khác, lấy nam nhân mà nàng yêu thương.


Mà mình trước khi phải ra chiến trường, chỉ có thể khiến nàng chịu ủy khuất (thiệt thòi)*. Không muốn thấy nàng buồn mãi nên mình luôn cố gắng đối với nàng thật tốt, cướp đoạt một ít lễ vật tặng cho nàng, muốn nàng vui vẻ. Nhưng trăm triệu lần không ngờ tới sẽ khiến nàng yêu thương mình! Điều này thật kiến cho mình hoảng sợ!


[Ý Chiến Vân là bắt Tinh Chiếu đợi nàng chết mới có thể lấy người nàng ấy yêu thật thiệt thòi cho nàng ấy]


"Ta không đi, ta ở đây với nàng!" Chiến Vân ôn nhu dỗ dành, hôn nhẹ lên trán của Tinh Chiếu. Lúc này Tinh Chiếu mới buông lỏng tay ra, Chiến Vân nằm bên cạnh Tinh Chiếu, kéo chăn đắp cho hai người.


"Chiến Vân!" Tinh Chiếu nỉ non một tiếng, lại chui vào lòng Chiến Vân, gắt gao ôm lấy nàng. Chiến Vân sủng nịnh (thương yêu cưng chiều) hôn lên trán và tóc Tinh Chiếu, cũng nhắm hai mắt lại.


Kết hôn đã được một thời gian dài, đây là lần đầu tiên ngủ ở đây!


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Chậm rãi mở to mắt, từng tia nắng mặt trời lọt vào trong mắt, theo bản năng đã cảm nhận được người bên cạnh không còn, nhưng mùi hương cùng hơi thở của nàng dường như còn trên người mình.


"Công chúa, người tỉnh chưa?" Ngoài cửa truyền tới thanh âm của thị nữ Tiểu Liễu.


"Vào đi!" Tinh Chiếu nói. Nghe vậy Tiểu Liễu liền đẩy cửa ra, cùng bọn thị nữ mang phục sức (trang sức + y phục), nước rửa mặt chải đầu đi vào phòng.


"Thiếu tướng đâu?" Tinh Chiếu hỏi.


"Thiếu tướng đang luyện kiếm ở hoa viên (vườn hoa)!" Tiểu Liễu đáp. Tinh Chiếu nghe vậy liền bước nhanh ra ngoài cửa.


"Công chúa, Công chúa, người muốn đi đâu?" Tiểu Liễu vội vàng goi, nhưng Tinh Chiếu không thèm nhìn lại, cứ nhắm mục tiêu của mình mà đi.


"Công chúa, Công chúa ——" Tiểu Liễu đuổi theo sau lưng Tinh Chiếu.


Vừa vào hoa viên, Tinh Chiếu liền nhìn thấy Chiến Vân đang múa kiếm. Chiến Vân hôm nay thay một bộ trường sam màu đen, thoạt nhìn không còn vẻ nho nhã trước đây mà trở nên khí phách bức người, xứng với vật thể màu đen kia, trường kiếm bá khí (kiếm dài khí phách). Tinh Chiếu nhìn không khỏi ngây người, lập tức muốn nhớ lại một vài kí ức nhỏ nhặt.


"Công chúa, Công chúa, người mặt bộ y phục này vào đi!" Tiểu Liễu đuổi theo phía sau hô. Nghe tiếng Chiến Vân ngừng lại, nhìn lại thì đúng là Tinh Chiếu mặc mỗi lí y* cùng với Tiểu Liễu đang thở hổn hển.


[Y phục bên trong. Chắc là bộ màu trắng hay thấy trên phim]


"Tinh Chiếu, sao nàng lại tới đây?" Chiến Vân kinh ngạc hỏi, hơi nhíu mày, thu kiếm lại, bước nhanh tới chỗ Tinh Chiếu. Tinh Chiếu dẩu môi, mắt theo sát Chiến Vân, không nói gì.


"Sao nàng mặc ít y phục như vậy lại còn ra đây?!" Chiến Vân ôn nhu nói, kéo Tinh Chiếu vào lòng, hy vọng như vậy có thể khiến nàng cảm thấy ấm áp hơn. Tiễu Liễu hơi hành lễ, lui xuống!


"Chiến Vân!" Tinh Chiếu nỉ non gọi, ôm lấy Chiến Vân.


"Mau quay về thôi, nếu không sẽ cảm lạnh mất!" Chiến Vân ôn nhu nói, Tinh Chiếu gật gật đầu. Chiến Vân che chắn cho Tinh Chiếu, quay về phòng.


"Các ngươi lui xuống trước đi!" Vừa mới trở về phòng, Tinh Chiếu liền nói với những thị nữ trong phòng. Bọn thị nữ đều hành lễ rời khỏi.


"Chiến Vân, hôm qua —— thực xin lỗi!" Tinh Chiếu cúi đầu nói. Chiến Vân trong lòng run lên, lập tức lại đau.


"Chiến Vân, chính ngươi nói ta là thê tử của ngươi, nên đừng rời bỏ ta có được không?" Tnh Chiếu hai mắt ươn ướt nhìn Chiến Vân nói.


"Sẽ không, ta sẽ không rời bỏ nàng!" Chiến Vân nói bên tai Tinh Chiếu, gắt gao ôm lấy nàng. Trong lòng chỉ nhịn không được mà đau! Mình thật có thể vĩnh viễn không rời khỏi nàng sao? Mình có thể từ chiến trường sống sót trở về sao?


"Chiến Vân! Chiến Vân ——" Tinh Chiếu không ngừng nỉ non gọi tên Chiến Vân.


"Tinh Chiếu, đừng khóc!" Chiến Vân ôn nhu nói, hai tay nhẹ nhàng nâng mặt Tinh Chiếu lên. Lần trước nhìn nàng gần như vầy là vào đêm tân hôn, lúc mình uống rượu say, bây giờ thì thanh tỉnh (minh mẩn, tỉnh táo), tử tế đoan trang (ngay thẳng tử tế), Chiến Vân phát hiện ra nàng thật sự rất đẹp.


Nhìn dung nhan xinh đẹp như vậy, Chiến Vân chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng chạm môi Tinh Chiếu. Vẫn như ngày đó, khiến người ta chạm vào liền luyến tiếc không muốn rời. Được Tinh Chiếu đáp lại, Chiến Vân ngậm lấy cánh hoa mềm mại. Tinh Chiếu hai tay vòng qua cổ Chiến Vân, toàn tâm toàn ý đáp lại nụ hôn của Chiến Vân. Chiến Vân dùng lưỡi gõ hàm răng Tinh Chiếu, mời lưỡi nàng cùng tới chơi đùa. Cảm giác tuyệt vời này khiến Tinh Chiếu mơ màng muốn ngất, một lần lại một lần cùng Chiến Vân dây dưa. Cho tới khi thở không được, Chiến Vân mới buông Tinh Chiếu ra. Tinh Chiếu đỏ mặt lại chôn trong lòng ngực Chiến Vân, nghe tiếng tim đập cường nhi hữu lực của Chiến Vân, cảm thấy cuối cùng mình cũng tìm được người cho riêng mình. Mình thật sự là yêu Chiến Vân!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện