Sống Cùng Mẹ Kế Y Tá

Chương 16: Xinh đẹp thiếu phụ (1)



Lái xe đối với Diệp Thiên mà nói quá dễ dàng, hắn ở nước ngoài mỗi ngày đi đua xe để giải trí, mười tám tuổi đã thi được bằng lái xe, bất quá hiện tại vừa mới về nước hắn tạm thời không muốn rêu rao quá mức.

Rất nhanh xe taxi liền đi tới khu cao ốc mọc lên san sát như rừng ở bờ sông Hoàng Phố, tại đây phong cảnh ưu mỹ, du khách qua lại tấp nập, Diệp Thiên xuống xe đi đến văn phòng công ty trước, nhìn tòa cao ốc nhà này cao chọc trời, trong nội tâm cảm khái ngàn vạn. Phụ thân không hiểu sao lại qua đời, nhưng lưu lại công ty lớn như vậy, hôm nay đã tạm thời đóng cửa, hắn muốn tới nơi này tìm kiếm xem sao.

Công ty của phụ thân ở tầng 36 cùa tòa nhà, sở dĩ lựa chọn này tầng này, bởi vì cha năm đó rời bệnh viện gây dựng sự nghiệp đúng thời điểm vừa tròn ba mươi sáu tuổi, ở nơi này ký thuê liền một kỳ mười năm.

Diệp Thiên đã từng tới nơi này mấy lần, nhưng đối với nơi này ấn tượng rất mơ hồ.

Đi lên trên lầu Diệp Thiên chuẩn bị lấy cái chìa khóa mở cửa công ty đang khóa chặt, lại phát hiện cửa mở, Diệp Thiên lập tức cảnh giác, bên trong bài trí chỉnh tề, tất cả công nhân đều đang nghỉ không lương, đúng lúc này có lẽ nào có người mới đến làm à? Diệp Thiên cho rằng nơi này bị trộm vào, hắn tiến vào sau đó khóa trái cửa, lặng lẽ bước về phía trước.

Lúc Diệp Thiên đi vào trong công ty, nghe được trong văn phòng có tiếng vang truyền đến, hắn đi theo thanh âm lặng yên không một tiếng động, mở cửa phòng làm việc ra, Diệp Thiên đang chuẩn bị xông vào đem người ở bên trong chế ngự, tuy nhiên lại nghe được tiếng nữ nhân ở đó thút thít nỉ non, Diệp Thiên lập tức ngây ngẩn cả người.

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Nữ nhân này là ai? Vì sao lại ở trong văn phòng phụ thân khóc?

Diệp Thiên từ từ quan sát, chỉ thấy một nữ nhân thành thục tầm 34-35 tuổi, đai lưng ngọc lê hoa đang ngồi trên ghế của phụ thân từng ngồi che miệng mà khóc, da thịt trắng nõn ngọt ngào hấp dẫn, nữ nhân này tuy nhìn khoảng 34-35 tuổi, nhưng bộ dạng thùy mị vẫn còn, dáng người cũng bảo dưỡng tương đối tốt.

Bên trong thiếu phụ tựa hồ phát hiện ra Diệp Thiên, ngẩng đầu nhìn hướng cửa ra vào, quát hỏi: "Là ai!" Diệp Thiên chưa có kịp tránh, đã bị phát hiện rồi, dứt khoát đứng ra, lúc thiếu phụ kia nhìn thấy Diệp Thiên, thoáng nhíu mày trầm tư một lúc, đột nhiên hỏi: "Cậu là Diệp Thiên a!" "Cháu là Diệp Thiên, xin hỏi dì là..." Đối phương có thể một lần nói ra tên của mình, ít nhất điều này chứng minh nàng không phải ăn trộm, thực ra lúc chứng kiến người phụ nữ này trong văn phòng của phụ thân khóc thút thít cũng đã phủ nhận việc nàng là ăn trộm, có tên trộm nào đi trộm đồ lại ở đó khóc thương tâm như vậy sao?

Huống hồ nữ nhân này trang phục và đạo cụ trên người cũng không phải là của người bình thường mà là trang sức và quần áo hàng hiệu, nàng tuyệt đối không thể nào là ăn trộm.

Nghe được Diệp Thiên trả lời, Tô Mỹ Phượng bước nhanh tới, nức nở nói: "Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!" Lập tức Tô Mỹ Phượng dang hai tay ra đem Diệp Thiên ôm vào trong ngực nhẹ giọng nức nở, thân thể đẫy đà trên người Diệp Thiên từng đợt ma sát, Diệp Thiên biết rõ đối phương không phải cố ý, nhưng hắn không thể tránh né, tiểu JJ bắt đấu muốn vểnh lên...

Tô Mỹ Phượng đang lúc bi thương không có chú ý những chi tiết này, ôm Diệp Thiên khóc một hồi lâu, mới buông hắn ra, xoa xoa nước mắt trên mặt, miễn cưỡng cười nói: "Đúng rồi, dì thiếu chút nữa đã quên giới thiệu, dì là Tô Mỹ Phượng, là bằng hữu của ba ba ngươi đấy..." "Bằng hữu!" Diệp Thiên tinh tế dò xét nữ nhân này, trong nội tâm nghi ngờ nói? Cha không phải cùng Ninh Lạc kết hôn rồi sao? Vì sao còn có một nữ nhân khác nữa? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, khiến cho hắn càng ngày càng hồ đồ. "Tô di, vậy dì biết rõ cha ta qua đời như thế nào không?" Diệp Thiên không có tin tưởng nàng ngay lập tức, trái lại trước mặt hỏi Tô Mỹ Phượng để dò xét.

Tô Mỹ Phượng biết rõ Diệp Thiên đang cảnh giác với mình, vội vàng giải thích: "Dì chính là người điện thoại cho cháu, Diệp Thiên, Tô di không phải là loại người mà cháu đang nghĩ, dì và ba ba cháu rất sớm đã nhận thức, chúng ta là bạn học hồi cấp 3, chuyện của hắn và Ninh Lạc ta cũng biết, nói ra rất dài, không bằng chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống chậm rãi trò chuyện a!"

- ------------

Cầu kim phiếu, cầu TLT. Ai có tiền cho tiền ai không tiền thì cho mình 1 tim nha

Mong các bạn đi ngang qua ủng hộ mình để có động lực dịch tiếp a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện