Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Chương 20: Làm thị nữ bên cạnh ta



Vừa ngẩng đầu đã thấy Diêu Ánh Tuyết đứng ngoài cửa, nàng thấy hai chúng ta, tựa hồ giật mình, vẻ mặt có chút kinh ngạc nhưng vẫn lập tức đi tới: "Thiếp bái kiến Tam điện hạ."

"Ánh Tuyết, nàng tới đây làm gì?"

"Thiếp là tới tìm Thanh Anh."

"Nàng ta?"

Bùi Nguyên Hạo nhíu mày, quay đầu liếc nhìn ta, mà trong lòng ta cũng không khỏi kinh ngạc, Diêu Ánh Tuyết tới tìm ta? Để làm gì?

"Nàng tới tìm nàng ta làm gì?"

Diêu Ánh Tuyết khẽ cười, nhẹ giọng: "Điện hạ không phải phân phó Nội Vụ Phủ tìm cho thiếp một cung nữ sao, thiếp nghĩ nghĩ, nếu phái một người mới không biết gì tới khó tránh phạm lỗi, thiếp không tiện thì cũng không sao, chỉ sợ sẽ gây phiền phức cho điện hạ. Cho nên thiếp nghĩ, hay là để Thanh Anh tới cạnh thiếp làm thị nữ thân cận."

Lời vừa nói xong, ta cả kinh trợn mắt há mồm.

Kêu ta làm thị nữ bên cạnh nàng ta?"

Diêu Ánh Tuyết đang suy nghĩ gì vậy? Nàng ta không thích ta, thậm chí còn chán ghét ta, toàn bộ Dịch Đình này đều coi đó là bí mật đã được công khai. Từ khi tiến cung, nàng ta luôn khi dễ ta với Ngưng Yên, sau khi Ngưng Yên trở thành nữ nhân của Bùi Nguyên Hạ, nàng ta liền kiếm chuyện với ta, không chỉ phân ta tới Tàng các lạnh lẽo này, ngày thường còn lăng nhục đủ kiểu.

Nhưng hiện tại, nàng ta còn muốn ta làm thị nữ bên cạnh?

"Nàng ta?"

Bùi Nguyên Hạo tựa hồ cũng có chút kinh ngạc, nhưng Diêu Ánh Tuyết đã yểu điệu đi tới, nắm lấy tay ta: "Thanh Anh, chúng ta vốn là hảo tỷ muội, bây giờ ngươi tới cạnh ta, chúng ta cũng có thể chiếu cố lẫn nhau. Ngươi nhất định phải đồng ý đó."

"Ta..."

Ta theo bản năng muốn mở lời cự tuyệt, nhưng lời còn chưa nói, ta liền lập tức nhìn qua Bùi Nguyên Hạo bên cạnh.

Từ cung nữ trong Tàng các tới thị nữ bên cạnh hoàng tử phu nhân, người ngoài nhìn vào đương nhiên là thấy sẽ được thăng chức, không ai sẽ cự tuyệt. Nếu ta từ chối, chắc chắn sẽ chọc giận Diêu Ánh Tuyết, nàng ta hiện tại lại là phu nhân được sủng ái bên cạnh Bùi Nguyên Hạo, nếu...

Ta cắn môi, miễn cưỡng nói: "Chỉ sợ Thanh Anh vụng về, làm phu nhân tức giận."

"Vậy là ngươi đồng ý rồi!"

Nàng ta lập tức nở nụ cười, gương mặt như hoa nở quay đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo, nói: "Điện hạ, thiếp muốn để Thanh Anh chuyển tới Thượng Dương cung, thỉnh điện hạ ân chuẩn."

Ánh mắt Bùi Nguyên Hạo vẫn lạnh lùng như vậy, lúc này cũng chỉ nhàn nhạt, không chút biểu tình nói: "Đây là chuyện của nữ nhân các nàng, bổn cung không muốn hỏi tới."

Nói xong, hắn liền xoay người rời đi.

Nhìn hắn rời khỏi, biến mất dưới ánh nắng chói chang, không biết vì sao, ta lại cảm thấy giống như ánh mặt trời cũng biến mất vậy.

Một trận hàn ý từ cổ tay bị Diêu Ánh Tuyết nắm lấy truyền lên.

Ta rời Dịch Đình tới Thượng Dương cung đã là buổi chiều.

Vừa bước vào đã thấy ánh trời chiều nguy nga trên cung điện cao ngất phía trước, giống như áp lực vô hình trong sương mù, giống như chủ nhân của nó, vĩnh viễn cao cao tại thượng, vĩnh viễn khiến người ta cảm thấy bất an.

Đó chính là Thượng Dương cung của Bùi Nguyên Hạo.

Ta được cô cô dẫn đi tắm rửa thay y phục, sau đó một mình tới nơi ở của Diêu Ánh Tuyết, vừa đẩy cửa đã thấy nàng ta đang ngồi ngay ngắn trước bàn tháo trang sức. Thấy ta tới, nàng ta biếng nhác mở miệng: "Còn không qua hầu hạ."

Ta đi tới sau nàng ta, vừa ngẩng đầu nhìn tới gương đồng, gương mặt mỹ lệ của nàng ta hiện lên nụ cười thần bí, lạnh lùng nhìn ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện