Ma Long Phiên Thiên

Chương 77: Thôn phệ




-Ách.

Bảy người nhất thời đều phục hồi tinh thần lại, trong lòng cũng không khỏi cực kỳ cảm kích đối với Phong Liệt, liên tục chắp tay nói tạ ơn.

Triệu Trang nhìn Long Trư trên mặt đất kia trở thành một đống thịt vụn, vẻ mặt cười khổ nói:

-Ai, Phong huynh, mỗi lần gặp mặt ngươi luôn có thể làm cho tiểu đệ thất kinh! Lần này nếu không phải gặp phải Phong huynh, sợ là chúng ta sẽ gặp phiền toái lớn a!

-Ha hả, việc nhỏ thôi, Triệu huynh không cần để ở trong lòng.

Phong Liệt khẽ cười nói, nhưng ngay sau đó hắn nhìn lướt qua bảy người, kinh ngạc nói:

-Di? Ta nhớ rõ các ngươi không phải có tám người sao? Một người nữa đi đâu rồi?

Nghe Phong Liệt nhắc tới chuyện này, sắc mặt bảy người đều trở nên buồn bã, một người trong đó có chút bi thương nói:

-Phong sư huynh có điều không biết, Lý Thần mười ngày trước bị một đâu Độc Giao Nhất Giai cắn trúng, không trị được nên đã bỏ mình.

-Nga?

Phong Liệt nhất thời chợt hiểu ra, đồng thời trong lòng cũng hơi có chút buồn bã, nói vậy người nọ thật vất vả mới trở thành Long Vũ Giả, vào Ma Long Giáo, lại chết ở trong một cuộc thí luyện nho nhỏ, nói đi nói lại thật sự là quá mức không đáng giá.

Hồi tưởng lại kinh nghiệm của chính mình trong mười mấy ngày nay, mỗi lần hiểm tử nhưng vẫn còn sống, trong lòng Phong Liệt cũng không khỏi có chút cảm khái, nếu không phải hắn có thiên phú thần thông, có các thứ có thể dựa vào, chỉ sợ cũng đã sớm chết hơn mười lần.

Tất cả chuyện này đều có thể nói rằng, Long Vũ Giả mặc dù thần thông quảng đại, so với người phàm có địa vị vô cùng siêu nhiên, nhưng ở nơi hung hiểm chỗ nào cũng có trên thế giới này, cũng vẫn là mạng rẻ như cỏ.

-Khụ khụ, tốt lắm, Lý Thần đã chết, cuộc thí luyện của chúng ta lại phải tiếp tục!

Triệu Trang hắng giọng phá vỡ bầu không khí có chút bi thương, cười nói với Phong Liệt:

-Phong huynh, đầu tọa kỵ này của ngươi thật sự đủ uy phong, không biết làm thế nào mà huynh có được vậy?

-Hắc hắc, ta cũng có chút không giải thích được, có lẽ nó nhìn thấy nhân phẩm của ta tốt a.

Phong Liệt lặng lẽ cười bịa ra một câu chuyện, lười giải thích cặn kẽ, mấu chốt cũng không cách nào giải thích.

Hắn rõ ràng biết, chính mình có long uy chí cường vô cùng một chuyện trăm triệu lần không thể tuyên bố ra ngoài, nếu không vạn nhất khai ra bị cao thủ nhòm ngó, vậy sẽ tạo thành phiền phức lớn a.

Hơn nữa đến nay hắn vẫn không có thể đem long uy này hoàn toàn luyện hóa, ai biết những thứ cao thủ lánh đời kia có thủ đoạn đặc biệt có thể đem long uy từ trong cơ thể mình lấy ra bên ngoài hay không? Hắn thật sự không dám mạo hiểm như vậy.

Đám người Triệu Trang mặc dù cả đám đều hơi cảm thấy hứng thú đối với Đại Sơn cùng Tiểu Dạ, nhưng thấy Phong Liệt không muốn nhiều lời, tất cả bọn họ cũng thức thời không hề hỏi nhiều nữa, cũng là đối với cửu phẩm thiên tài như Phong Liệt có thêm rất nhiều hứng thú.

Kế tiếp, Triệu Trang an bài hai người đem hết thảy những thứ đáng giá trên người Long Trư lấy xuống, Phong Liệt tự nhiên đối với những thứ đó không có hứng thú, đều để lại cho đám người Triệu Trang.

Chỉ chốc lát sau, một gã đệ tử trong đó đề nghị mọi người cùng nhau ăn một bữa tiệc lớn bằng thịt Long Trư, thỏa mãn dục vọng ăn uống một chút, nhất thời khiến mọi người nhiệt liệt hô ứng.

Phong Liệt bởi vì có việc muốn hỏi thăm đám người Triệu Trang, cũng mừng rỡ tham gia náo nhiệt cùng mọi người, huống chi hắn cùng với Tiểu Dạ trong một thời gian thật dài cũng chưa được ăn cái gì.

Vì thế, trong rừng cây nhỏ này rất nhanh liền tràn ngập mùi thịt nồng nặc nổi lên làm người ta muốn ngừng mà không được, nếu không phải Phong Liệt ngầm phóng ra một chút uy áp mạnh mẽ, chỉ sợ sớm đã dẫn rất nhiều Long Thú tới đây rình rập.

Trong số toàn bộ Long Thú, thịt Long Trư xem như là ngon nhất, tự nhiên cũng vô cùng được Long Vũ Giả hoan nghênh, hơn nữa là đối với Long Vũ Giả cấp thấp mà nói, đó cũng không phải là thứ tốt muốn ăn là có thể ăn được.

Đầu Long Trư này ước chừng hơn ba ngàn cân, tám người vây quanh ở một chỗ ăn miếng thịt bự, uống chén rượu lớn, không khí hết sức hòa hợp.

Tiểu Dạ cũng ôm một khối thịt chân heo so sánh với thân thể nó lớn hơn gấp mấy lần gặm rất thoải mái. Bất quá ăn được nhiều nhất chính là Đại Sơn, hai phần ba đầu Long Trư cũng chui vào trong bụng nó, hơn nữa nó vẫn còn bộ dạng chưa đủ no.

-Triệu huynh, đoạn thời gian này, không biết các ngươi có hay không chú ý tới ở trên bầu trời xuất hiện một chút tín hiệu bằng khói lửa đặc thù?

SAu khi ăn uống no say, Phong Liệt lười biếng ngồi dưới đất, dựa lưng vào đại thụ, vừa xỉa răng, vừa hỏi Triệu Trang bên cạnh.

Lúc này Tiểu Dạ đã sớm chạy qua bụi cỏ bên cạnh, đuổi theo một vài tiểu động vật để chơi đùa, Đại Sơn thì đàng hoàng gục ở cách đó không xa nghỉ ngơi, hết thảy cũng trở nên thong dong.

Nghe Phong Liệt nói nhưu vậy, Triệu Trang đầu tiên là sắc mặt sửng sốt, nhưng ngay sau đó trầm ngâm nói:

-Tín hiệu bằng khói lửa cũng là thấy được không ít, dù sao hạch tâm đệ tử của các viện phái gặp nạn tự nhiên là có không ít ở đây, hơn nữa còn có rất nhiều tín hiệu từ các gia tộc, không biết Phong huynh là ám chỉ …

-Ừm?

Phong Liệt không khỏi có chút đau đầu, suy nghĩ một chút liền nói:

-Không biết trong đó có tín hiệu của Diệp gia cùng Phong gia hay không?

-Diệp gia cùng Phong gia? Cái này hẳn là không có!

Triệu Trang suy tư một chút, khẳng định nói, nhưng ngay sau đó hắn hướng về sáu người còn lại nói:

-Uy! Mấy người các ngươi có thấy không?

Sáu người còn lại hai mặt nhìn nhau một chút, cũng rối rít lắc đầu tỏ vẻ không thấy được.

Ở Long Huyết Đại Lục, tín hiệu bằng khói lửa có rất nhiều loại, hơn nữa thường thường mỗi gia tộc, tổ chức đều có tín hiệu khỏi lửa của chính mình.

Phong Liệt cho Sở Tiểu Điệp ba tín hiệu bằng khói lửa chính là chính là tín hiệu bằng khói lửa độc hữu của Phong gia Kim Long Thiên Triều, một khi thả lên không trung liền sẽ xuất hiện một chữ "Phong" rất to, Long Vũ Giả bên trong phương viên mấy trăm dặm bình thường đều có thể nhìn được, hết sức chói mắt.

Phong Liệt vừa nhìn phản ứng của bảy người, trong lòng khe khẽ yên tâm chút ít, nghĩ đến Diệp Thiên Tử cùng Sở Tiểu Điệp hẳn là còn chưa gặp phải nguy hiểm gì.

Kiếp này hắn đi tới Dạ Mạc Đại Hạp Cốc, cùng kinh nghiệm kiếp trước có sự khác biệt rất lớn, trong lòng thật sự không xác định được có thể ở thời gian còn lại bên trong lần nữa gặp gỡ hai nàng hay không.

Chỉ chốc lát sau, Triệu Trang do dự một chút, nói:

-Phong huynh, có chuyện này cũng vô cùng kỳ quái, không biết ngươi có ý kiến gì không?

-Nga? Chuyện gì nói nghe một chút.

Phong Liệt khẽ cười nói, hôm nay nếu Tiểu Điệp cùng Diệp Thiên Tử cũng không có việc gì, hắn cũng an tâm không ít.

-Tần Trọng mấy ngày hôm trước liên tiếp phóng ra mười ba tín hiệu triệu tập đồng môn Ám Vũ Viện, hôm nay hắn đã tập trung được năm thành nhân mã của Ám Vũ Viện chúng ta, thật sự không rõ hắn muốn làm cái gì!

Triệu Trang kỳ quái thở dài nói.

-Nga?

Phong Liệt hơi sửng sờ, trong lòng cũng không khỏi có chút kinh ngạc, bất quá hắn thật cũng không để ở trong lòng, khẽ hừ một tiếng nói:

-Hừ, mặc kệ nó, tùy hắn hành động đi.

Phong Liệt trong lòng suy đoán, Tần Trọng ở loại địa phương này tụ họp nhân mã, nhất định là muốn cùng với viện phái khác khai chiến, hoặc là muốn đe dọa Đại sư huynh Vi Phong của hắn, cũng như tiểu hài tử làm nũng với gia gia, chỉ cần tên kia không có trêu chọc đến mình, hắn cũng lười đi để ý.

Trong rừng gió mát từ từ thổi qua, Phong Liệt ngồi tựa dưới chân đại thụ, miễn cưỡng đổi tư thế, cả người nói không ra lời thoải mái. Vết thương trên người hắn đã tốt lên rất nhiều, mỗi thời mỗi khắc đều nhanh chóng khôi phục, từng tiếng thú rống trong sơn lâm thâm xử kia cách mình xa xôi như vậy, nghe cũng thoải mái hơn không ít.

Hắn vừa cùng đám người Triệu Trang tán gẫu chuyện đã xảy ra trong mấy ngày qua, trong lòng vừa tính toán kế hoạch kế tiếp, ánh mắt lại lơ đãng lướt nhìn Tiểu Dạ ở bên ngoài hơn mười trượng, đang truy đuổi một con gà rừng trong bụi cỏ.

Tiểu Dạ lúc này hai mắt lóe ra hung quang, trong miệng ô ô gầm nhẹ, thân hình dị thường linh động đánh tới đánh lui, đuổi theo một con gà rừng khiến nó oa oa nhảy loạn, xước mang rô dài ở trên móng vuốt nhỏ kia thỉnh thoảng đem con gà rừng đánh ngã trên mặt đất, nhìn dáng dấp rất là hưng phấn.

Phong Liệt khóe miệng không khỏi hiện lên vẻ mỉm cười, tựa hồ đối với thú dữ đi săn chính là bản năng, căn bản không cần người giảng dạy.

Nhưng sau một khắc, vẻ mỉm cười kia cũng là đột nhiên cứng lại ở phía trên khóe miệng của hắn, một đôi con ngươi nhìn về phía Tiểu Dạ đột nhiên trợn lên, trên mặt một mảnh dại ra, bất giác phải mạnh mẽ bấm vào bắp đùi của mình một cái mới tỉnh hồn lại, nhưng trong lòng thì trở nên vô cùng kinh hãi, thật lâu cũng không hết.

Lúc trước, con gà rừng kia bị Tiểu Dạ hành hạ tới mức khổ không thể tả tựa hồ thật sự không nhịn được việc bị Tiểu Dạ hành hạ, thế nhưng thoáng cái nó đột nhiên bay lên một gốc cây thấp bên cạnh, nó tựa hồ ăn chắc Tiểu Dạ sẽ không leo lên cây được, lại đắc ý kêu lên hai tiếng đối với Tiểu Dạ đang ở trên mặt đất.

Nhưng làm cho Phong Liệt giật mình chính là, Tiểu Dạ ở phía dưới sau khi gầm nhẹ mấy tiếng, đột nhiên phát ra một tiếng gầm rú to rõ, đồng thời, một vật lớn bằng cái chén màu đen giống như dòng nước xoáy chợt từ trong miệng của nó phun ra, chính xác không có lầm đem gà rừng ở phía trên cây thấp cuốn vào trong, hư không tiêu thất không thấy đâu nữa.

"Rầm!"

Phong Liệt hai mắt trợn lớn, hung hăng nuốt nước miếng, một câu sợ hãi than ở khóe miệng đang định nói ra lại bị hắn mạnh mẽ nuốt trở lại, trong lòng khiếp sợ lẩm bẩm:

-Đó là … Ma Long Thiên Phú Thần Thông — Thôn Phệ.

-Không trách được máu huyết của lão tử đối với tên tiểu tử này không có hiệu quả gì, nguyên lai nó đã sớm thức tỉnh Ma Long huyết mạch rồi!

Phong Liệt sắc mặt hết sức kích động, nhìn chằm chằm vào Tiểu Dạ đang dần dần chạy tới bên này, hai mắt tinh mang sáng choang.

-Di? Phong huynh, ngươi làm sao vậy? Không sao chứ?

Bên cạnh Triệu Trang chú ý tới sự thất thố của Phong Liệt, kinh ngạc nhìn Phong Liệt nói.

-A? Nga, không có chuyện gì, không có chuyện gì! Ha ha.

Phong Liệt thân hình run lên, trong nháy mắt phục hồi tinh thần lại, vội vàng bình phục một chút kích động tâm tình trong lòng.

Hắn nhanh chóng quét mắt liếc mắt liếc nhìn bảy người Triệu Trang một cái, phát hiện trên mặt bọn họ cũng không có gì khác thường, trong lòng biết vừa rồi Tiểu Dạ thi triển một chiêu Thôn Phệ cũng không có bị bọn họ thấy, nhất thời yên tâm không ít.

Nếu là chuyện Tiểu Dạ còn bé như thế đã có thể giác tỉnh Ma Long huyết mạch thậm chí còn có được thần thông Thôn Phệ hiếm thấy trên đời một khi lan truyền ra ngoài, sợ rằng chắc chắn dẫn phát một trận chấn động kinh thiên, phiền toái đương nhiên sẽ không thiếu.

Kế tiếp Phong Liệt cũng không dám ở chỗ này đợi lâu nữa, để tránh Tiểu Dạ tiếp tục làm ra hành động kinh người gì đó, liền vội vàng đứng dậy cùng đám người Triệu Trang chắp tay cáo từ nói:

-Các vị, Phong mỗ còn có một ít chuyện phải xử lý, hiện tại liền từ biệt! Đợi sau khi trở lại sơn môn, Phong mỗ nhất định làm ông chủ mở tiệc chiêu đãi các vị, bảo trọng!

Vừa thấy Phong Liệt muốn đi, bọn người Triệu Trang sau khi ngẩn ngơ, liền vội vàng thịnh tình giữ hắn lại, bất quá thấy ý muốn thoát ly của Phong Liệt quá mức kiên cố, cuối cùng cũng chỉ đành buông tha.

Đợi đến khi Phong Liệt ôm Tiểu Dạ nhảy lên trên lưng Long Tượng, sắc mặt Triệu Trang trịnh trọng nhắc nhở một câu:

-Phong huynh, ngàn vạn lần cần lưu ý tới Triệu Đống! Mấy ngày qua hắn phát động rất nhiều người truy tìm hành tung của ngươi, sợ rằng sẽ có điều bất lợi đối với ngươi! Nếu là có chuyện phải dùng tới tiểu đệ, huynh cứ mở lời a!

Phong Liệt trong lòng khe khẽ cảm động, hắn cùng với Triệu Trang nói ra cũng không có giao tình nhiều lắm, nhưng người này có thể nói ra lời nói này, cũng là làm cho Phong Liệt có nhiều hơn vài phần hảo cảm, quan hệ giữa hai người tự nhiên kéo gần lại không ít.

Phong Liệt cười nhạt một tiếng, không thèm để ý nói:

-Ý tốt của Triệu huynh, Phong mỗ tâm lĩnh! Nếu là người của Triệu Đống lại đến tìm kiếm, các ngươi hãy nói ta ở Thanh Thạch Sơn chờ hắn!

-Điều này … Phong huynh! Triệu Đống kia mặc dù tu vi bản thân không cao, nhưng lực ảnh hưởng của Triệu gia ở trong Ma Vũ Viện cũng là hết sức kinh người, người nguyện ý vì hắn bán mạng đếm không xuể, Phong huynh vạn lần không được khinh thường a!

Triệu Trang hết sức khuyên bảo nói, trên mặt không khỏi lộ ra một tia thần sắc lo lắng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện Bất Hủ

-Ha ha, yên tâm đi! Phong mỗ trong lòng hiểu rõ, đã có những người nguyện ý bán mạng vì hắn, Phong mỗ có thể nào không thành toàn cho bọn họ?

Có một số việc dù muốn tránh cũng không được, vậy cũng không cần nữa trốn, huống chi, Phong Liệt tự nghĩ chỉ bằng một đám tiểu nhân vật Nguyên Khí Cảnh còn xa xa mới có tư cách để mình trốn đông trốn tây.

Trên mặt hắn khinh thường lạnh lùng cười một tiếng, ngay sau đó liền vỗ một cái lên cái lưng rộng rãi của Đại Sơn, liền muốn rời đi.

-Lệ.

Đang lúc ấy thì, đột nhiên, âm thanh của một ác điểu xuyên kim liệt thạch mãnh liệt vang lên từ trên không trung vạn trượng, ở nơi rừng cây nhỏ yên tĩnh này vô cùng bén nhọn chói tai.

Mọi người sắc mặt sửng sốt, đồng loạt giương mắt nhìn lên, chỉ thấy giữa không trung cao vạn trượng kia, một đầu ác điểu giương đôi cánh dài hơn một trượng, cả người lông vũ màu vàng thẫm lấp lánh ánh sáng rực rỡ gấp rút nhanh chóng hướng mọi người bắn tới.

Đám người Triệu Trang sắc mặt không khỏi kinh hãi, trong nháy mắt cũng rút ra binh khí trong tay, mau chóng thành lập trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Mà Phong Liệt sau khi sửng sốt một lúc, ngay sau đó sắc mặt mừng rỡ, trong mắt không khỏi hiện ra một tia ôn nhu mong đợi.

-Sưu.

Đầu ác điểu kia giang hai cánh một màu vàng thẫm ra giống như tia chớp, đột nhiên hoa phá trường không, trong chớp mắt liền bắn tới phụ cận Phong Liệt.

-Phong huynh cẩn thận!

Đám người Triệu Trang không khỏi lên tiếng kinh hô, bọn họ hoảng sợ phát hiện đầu ác điểu này dĩ nhiên là trực tiếp đánh về phía Phong Liệt đang ở trên lưng Long Tượng, tốc độ nhanh tới mức bọn hắn muốn cứu viện cũng không kịp, trong lúc nhất thời tất cả mọi người đều gắt gao đổ một trận mồ hôi lạnh vì Phong Liệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện