Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi!

Chương 49: Chu duy cẩn



Tôi biết Chu Duy Cẩn rất không thích tôi, cái sự không thích này lại càng tăng vì tôi biết cái quá khứ mà rất ít người biết của hắn, hoặc là nói, chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của hắn. Với điểm này, tôi vô cùng chắc chắn, không cần dùng một phó từ chỉ mức độ như “có thể” để trau chuốt.

Tôi là học trò ba tốt trong mắt giáo viên, học sinh ưu tú từ trong ra đến ngoài, là người quản lý, phụ trách các hoạt động ngoại khóa, là cán bộ lớp ưu tú của tỉnh, mà cái tên Chu Duy Cẩn này, ngoài bụng dạ không xấu ra thì chỗ nào cũng tồi hết. Đương nhiên, đó là chỉ từ cấp hai về sau, hồi tiểu học, hắn vẫn là một đứa trẻ ngoan ngoãn.

Khi đó, hắn ngồi phía trước tôi, thấp hơn tôi nửa cái đầu, trong giờ thể dục con trai đứng một hàng, con gái đứng một hàng, hắn đứng bên cạnh tôi, tôi vẫn luôn thích dùng ánh mắt như lơ đãng mà phát hiện ra hắn, ngạc nhiên nói: “A, cậu cũng ở đây hả? Xin lỗi nhé, lùn quá không nhìn thấy.”

Cậu bé để kiểu tóc em gái - Chu Duy Cẩn sẽ rất tổn thương trừng mắt liếc tôi một cái, hai cánh môi mỏng mím chặt lại, bộ dạng rơm rớm muốn khóc. Nào ngờ chứ … bộ dạng hắn như vậy càng khiến người ta muốn bắt nạt …

Chị của Chu Duy Cẩn – Chu Tiểu Kỳ là một đàn chị rất hung hãn, giữa đám bạn cùng tuổi, chị ta cũng coi như là xinh xắn, đáng yêu, chỉ có với lũ lớp dưới như bọn tôi mới có thể tác oai tác quái. Chu Duy Cẩn bộ dạng xinh đẹp, luôn được các bạn nữ chào đón, ở trong đám con trai thì không được hoan nghênh lắm, luôn là đối tượng bị trêu chọc. Sau khi Chu Tiểu Kỳ tan học sẽ tới đón em trai, lúc đầu còn có một nam sinh tuấn tú nữa, nhưng sau này anh ấy lên cấp II, nên chỉ còn hai chị em này thôi. Lúc Chu Duy Cẩn bị người khác bắt nạt, Chu Tiểu Kỳ bèn nắm lấy chổi khuya khoắng tứ phương, thật chẳng giống với bộ dạng khóc rấm rứt “Tớ sẽ mách cô giáo” như mấy nữ sinh khác.

Chị ấy nói với Chu Duy Cẩn như vầy: “Nếu mày mách giáo viên, bọn nó về sau sẽ càng khinh thường mày!”

Khi đó tôi đã cảm thấy, Chu Tiểu Kỳ rất biết suy xét, Chu Duy Cẩn thế mà rất ngốc. Có điều ngốc một chút cũng tốt, con trai tự cho mình là thông minh nhiều lắm, tôi cũng thích hắn ngây ngô dễ bắt nạt.

Cái tên Chu Duy Cẩn này, là tập hợp của các loại bi kịch, tập trung thể hiện ngay ở tên của hắn --- ý tôi là, lúc bị phạt viết tên ấy. Những lúc như này, hắn liền vô cùng hâm mộ tôi, xoa cổ tay mỏi nhừ ngẩng đầu nhìn tôi nói: “Tớ với cậu đổi tên đi, cậu lại chẳng bao giờ bị phạt chép tên cả.”

Tôi chịu trách nhiệm giám sát hắn, dùng chóp mũi chỉa chỉa mặt bàn nói: “Tớ có thể cho phép cậu theo họ của tớ.”

Tôi họ Đinh, tên Ninh, múa tay không phải là ít, nhưng mà tên của hắn, ha ha … Có lẽ 6 năm tiểu học cái chữ mà hắn viết quen tay nhất cũng chính là chữ Cẩn.

Đinh Ninh = 丁宁, Chu Duy Cẩn = 周惟瑾 --> Có thể thấy rõ sự khác biệt :))

Tôi nhìn cái khuôn mặt nhỏ nhắn đau buồn của hắn, nhịn không nổi nói: “Hay là, cậu đổi tên thành Chu Nhị đi? Dù sao cậu cùng là con thứ hai trong nhà, sinh ra đã là lão Nhị của người khác, cực quá nhỉ."

Chu Nhị = 周二, lão Nhị vừa là chỉ bạn Cẩn là con thứ hai, vừa là chỉ đệ đệ của nam giới, bạn Ninh cũng thâm thật ;))

Đứa nhỏ này thật là bị chị hắn bắt nạt quen rồi, để tôi trêu chọc đủ kiểu, hắn cũng chỉ biết giàn giụa nước mắt thôi.

Lúc học lớp ba, học sinh tiên tiến giúp học sinh chậm tiến, trường học lại thêm vào môn Tiếng Anh, chị cả nhà hắn lại lên cấp II, hắn một thân một mình, học lực xuống dốc không phanh, trong hoạt động đôi bạn cùng tiến, cô chủ nhiệm chuyển hắn tới ngồi bên cạnh tôi.

Hắn đeo cặp sách, còn hơi do dự nhìn tôi, tôi cười thân thiện với hắn một cái, hắn ngược lại càng sợ …

Chuyện này thật có chút kỳ lạ. Tôi tự nhận là làm người rất thành công, ít nhất các giáo viên đều thương tôi, các học sinh khác đều phục tôi, tôi đối với Chu Duy Cẩn cũng coi như phúc hậu, ngoài thỉnh thoảng mở miệng bắt nạt hắn vài câu, cũng chẳng gây khó dễ gì cho hắn, hắn không nên sợ tôi mới phải.

Nhưng tốt xấu cũng coi như chung sống hòa bình.

Trẻ con nhà có tiền luôn ăn mặc đặc biệt gọn gàng, nhà hắn có bảo mẫu chăm sóc, quần áo mỗi ngày đều không giống nhau, nửa tháng không mặc trùng một lần. Từ đầu hắn cũng coi như là yên ổn, nhìn cũng có vẻ thông minh, phải cái thành tích nhấc không lên nổi, phong độ cực kỳ ổn định mà giữ vị trí đội sổ, đến tôi cũng không cứu nổi. Có lúc thật muốn bổ đầu hắn ra xem bên trong cấu tạo như nào, đeo khuôn mặt xinh đẹp như vậy, mà hóa ra chỉ là chiếc gối thêu hoa.

Bỗng nhiên có một ngày tập thể dục xong, hắn đột nhiên đến trước mặt tôi, tôi ngẩn ngơ nhìn hắn thật lâu, sau đó hỏi: “Sao hả?”

Con người đen láy trong trẻo của hắn nhìn tôi chằm chằm, lại nói: “Nhìn thấy tớ chưa?”

Tôi bình tĩnh nói: "Cậu cũng chả phải trong suốt, tớ đương nhiên là thấy được."

Hắn đột nhiên lên cơn thần kinh, tức giận bỏ đi, tận đến khi làm kiểm tra sức khỏe xong hắn làm bộ như vô ý đẩy giấy kiểm tra sức khỏe sang phía tôi, tôi mới bừng tỉnh.

Không phải muốn nói là đã cao hơn tôi ư …

Thật là ngây thơ.

Tôi bấm đốt ngón tay tính toán, khi đó hắn cũng học lớp năm rồi, vì thế lại nói với hắn: “Nói như nào đi nữa, cậu vẫn thấp hơn tớ 12 năm liền.”

Khi đó Chu Duy Cẩn cao vống lên tới 1m6, mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, tóc ngắn đen nhánh mềm mượt, thanh tú xinh đẹp như thiếu niên bước ra từ truyện tranh vậy, nhận được thư tình đều nhét vào ngăn bàn, hắn luôn không ngại triển lãm cho tôi xem hắn được chào đón biết bao, tôi cũng vẫn bền bỉ đả kích hắn: “Đủ để chỉnh lý rồi cho ra một cuốn bách khoa toàn thư về lỗi câu rồi.”

Sau khi tốt nghiệp tiểu học, chúng tôi lên cùng một trường cấp hai, chẳng qua là qua một đợt nghỉ hè, hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Mái tóc đen nhánh, mềm mượt làm bao nữ sinh hâm mộ kia được thay bằng quả đầu đinh, thiếu niên thanh tú xinh đẹp biến thành đàn ông khí phách gì đó, ăn vận ra vẻ lưu manh, nói chuyện cũng lớn giọng, cả ngày nhập bọn với một đám nam sinh bỏ bê học hành, ra ngoài uống rượu, trốn đi hút thuốc trộm. Tôi thật bất hạnh lại cùng lớp với hắn, hắn làm ra vẻ như không biết tôi, tôi cũng lười chả quan tâm tới hắn nữa.

Chỉ là lại có người nhắc tới: “Ôi, Đinh Ninh, hóa ra cậu là bạn học cùng lớp cùng trường của Chu Duy Cẩn à.”

Tôi còn chưa trả lời, đã nghe hắn nói: “Ai cùng lớp với cậu ta chứ.”

Thiếu niên tới lúc đổi giọng, giọng hơi khàn khàn, không tự nhiên nhảy khỏi bàn, hai tay đút túi rồi đi ra ngoài.

Chậc… Giấu đầu hở đuôi như vậy, là sợ người khác không biết ư?

Sau này, hắn bị chuyển chỗ tới ngồi đằng sau tôi, tên thiếu niên ngây thơ kia a ... luôn thích dùng bàn húc lưng ghế của tôi, chỗ ngồi vốn không rộng lắm, giờ lại càng ngày càng chật.

Chỗ ngồi đã được sắp xếp hợp lý rồi, kết quả là tôi và hắn đùn đẩy, tôi lui một bước, hắn lại tiến một bước, cứ như là muốn ép chết tôi trong cái không gian nhỏ hẹp đó vậy, tận đến khi bạn trực nhật reo lên: “ Ái chà, Chu Duy Cẩn, chỗ ngồi của cậu sao lại dựa sát vào với Đinh Ninh vậy!”

Tôi quay mình lại, tay trái chống cằm, nheo mắt, cười cười nhìn hắn.

Không ngoài dự kiến, khuôn mặt trắng nõn của hắn ửng đỏ, ấp úng không nghĩ ra được cách giải thích hợp lý, cuối cùng tung bàn ra, chạy trối chết.

Bạn trực nhật hoảng sợ liếc nhìn bóng dáng hắn, cúi đầu hỏi tôi: “Có phải cậu đắc tội gì đó với cậu ta hay không?"

Tôi nói: “Đâu có.”

“Chu Duy Cẩn là tên côn đồ, phú nhị đại thì làm sao, cùng lắm cũng chỉ là phá gia chi tử.”

Aha... Chu Duy Cẩn a, hắn vẫn chỉ là trẻ con thôi.

Theo tôi thấy thì, hắn vẫn giống y như hồi tiểu học, bản chất cũng chẳng thay đổi gì. Hắn không phải là muốn trả thù hồi nhỏ bị tôi trêu chọc thôi sao … Vẫn còn non lắm.

Đường trả thù này của hắn cũng giống như cuộc trường chinh 25000 dặm vậy, có điều trên con đường trường chinh này đã bao người bỏ mạng rồi, tôi không cảm thấy là cậu thiếu niên kia có thể chống đỡ được tới điểm cuối cùng.

Hắn lúc có lúc không khiêu khích tôi một tí, không thèm nghĩ là, tôi làm lớp trưởng của hắn những chín năm, ba năm tiểu học, ba năm cấp hai, một năm cấp ba.

Tận đến sau khi phân ban ở cấp ba, tôi vào lớp chọn tự nhiên, còn hắn không biết là dần dần sa đọa ở cái xó xỉnh nào.

Lớp 12 là một năm trời đất u ám, đấy là với người khác thôi, với tôi mà nói, ngày ngày vẫn giống như trước đây, không phải vì thành tích học tập của tôi quá tốt, mà vì tôi không có chí hướng gì lớn, hoặc là nói tôi đã lên kế hoạch cho tương lai của mình tốt lắm rồi. Thi vào đại học trong tỉnh, học luật, thi công chức, sau khi tốt nghiệp dựa vào quan hệ của ba mẹ ở trong tỉnh mà tìm một công việc ổn định, lấy một anh chàng khá khẩm hơn tôi một chút, cứ như vậy mà sống cả đời. Chỉ cần không thay đổi triều đại, cho dù khủng hoảng kinh tế tôi cũng vẫn có thể ăn tiêu dè xẻn, như vậy cũng đủ rồi.

Cho nên lúc người ta đang mải mê vùi đầu vào sách vở, tôi thường hay một mình đi dạo khắp các ngóc ngách trong trường, tay cầm cốc trà sữa, ngậm ống hút, lúc không có ai thì chẳng cần ra vẻ học sinh ưu tú hiền lương thục đức. Ở thời điểm ấy, kẻ có thể nhàn nhã giống tôi cũng chỉ có dạng như Chu Duy Cẩn thôi. Chẳng qua hắn thảm hơn tôi một chút, không biết đánh nhau với ai, quần áo rách tơi tả, khóe miệng bầm tím, ngồi ở một góc thở hồng hộc, nghe thấy tiếng động là cứng đờ người định trốn, tôi miễn cưỡng mở miệng: “Không phải chủ nhiệm lớp, là tôi, Đinh Ninh.”

Hắn dừng lại, quay đầu liếc tôi một cái, coi thường dùng mũi hừ lạnh, sau đó lại ngồi lại.

Tôi khoan thai bước tới bên cạnh hắn, thưởng thức tạo hình mới của hắn, sau đó nói: "Chu Duy Cẩn."

“Làm sao?” Hắn không vui vẻ gì bốp lại.

Tôi nói: “Cậu thật phi chủ lưu.” (1)

Hắn ngẩng đầu, hung ác trừng mắt liếc tôi một cái, nếu là nữ sinh khác có lẽ đã khóc lóc chạy đi mất rồi … Sao tôi lại cảm thấy hắn vẫn đáng yêu như thế nhỉ ...

Có lẽ là vì chuyện này, hắn mới chán ghét tôi như vậy.

Câu nói kia nói như thế nào nhỉ … thiếu niên của tôi a ...

“Có cần tôi tới phòng y tế mang chút gì về cho cậu ..." Tôi cân nhắc một chút, nói, “Chữa thương?”

“Không cần, không sao cả.” Hắn rầu giọng nói.

Khi đó là lớp 12, hắn đã cao tới 1m83 rồi, lại thành ra tôi ngưỡng mộ hắn. Tóc và quần áo hỗn loạn, xộc xệch, nhưng ánh mắt vẫn đen láy trong trẻo, còn có làn da phơi nắng không đen đi, những thứ này đều khiến hắn rầu rĩ không thôi.

“Sao cậu lại giúp người ta đánh nhau?” Tôi ngậm ống hút, ngồi xuống bên cạnh hắn. Tuy là chưa có tuyết rơi, nhưng sàn cũng rất lạnh, tôi hít hà một hơi, bị hắn khinh bỉ liếc mắt một cái.

“Chuyện đàn ông, nói cậu cũng không hiểu.” Hắn hừ một tiếng.

"Chu Duy Cẩn." Tôi nói.

“Sao hả?”

Hắn thật chả tinh khôn tí nào, chẳng nhẽ không biết mỗi lần tôi gọi như vậy đều sẽ chẳng có câu nào dễ nghe ư?

Tôi nói: “Cậu thật ngây thơ.”

Hắn trợn đôi mắt xinh đẹp đen láy trong veo nói: “Cậu mới ngây thơ.”

Tôi cười hề hề nói: “Đầu năm nay không chuộng đấu võ nữa rồi, có tiền dùng tiền ném chết người, có quyền dùng quyền đùa chết người, ba cậu là Chu Dịch, sao cậu lại ngây thơ như vậy a?"

Sắc mặt hắn sa sầm, “Cậu im miệng.” Sau đó bụng ọt ẹt một tiếng, nhất thời phá vỡ bầu không khí.

Tôi nhìn môi hắn lạnh tới trắng bệch, thương hại hắn, nên không móc máy nữa, đưa cốc trà sữa nóng hổi cho hắn: “Muốn uống không.”

Nhìn lại ống hút bị tôi cắn nham nhở, hơi ngượng, rút ống hút lại, nói: “Uống như này đi.”

Hắn nhìn tôi một lúc lâu, tôi nói: “Cậu là đại ca giang hồ, đàn ông khí khái, chắc không để ý đến đồ bị phụ nữ uống rồi chứ gì.” Hắn bấy giờ mới nhận cốc trà sữa, không khách sáo một hơi cạn sạch.

“Cậu còn chưa ăn cơm tối hả, đi thôi, tôi đi cùng cậu.” Tôi nói.

“Tôi mới chả cần cậu đi cùng.” Hắn lạnh lùng nói.

Tôi thật nhịn không nổi, nắm chặt lấy má hắn, khiến hắn sợ tới ngây người. “Cậu – cái đồ nhãi ranh này, ra vẻ lạnh lùng, ác nghiệt cái gì, rõ ràng chính là ngây thơ." Tôi vừa mắng vừa nghĩ, chậc, cảm giác thật non, mềm, sờ còn thích hơn cả đám con gái suốt ngày che chắn đủ kiểu, khuôn mặt mềm mịn không có sẹo, không mọc mụn, thế mà lại bị trúng mấy đấm như vậy, không tự làm hại bản thân lại thấy ngứa ngáy à.

Hắn bị mấy cái véo kia làm cho sợ tới mức nửa ngày sau mới phản ứng lại, mở miệng lại động đến vết thương nơi khóe miệng, lại á một tiếng hít một hơi lạnh.

Tôi không phúc hậu nhìn hắn cười .

Tay phải hắn che miệng, vừa ngẩng đầu nhìn thấy tôi cười, tức giận, trong đôi đồng tử đen láy dấy lên hai ngọn lửa nhỏ.

Sau đó …

Tôi trừng mắt nhìn.

Cái cảm giác mềm mại, lành lạnh trên môi này là gì?

Hình như là hắn đánh tôi còn hợp với logic hơn là hôn tôi.

Chẳng qua chỉ là chạm nhẹ một cái như thế, hắn tự rụt về như nhìn thấy quỷ, sau đó ngây người nhìn tôi, giống như là người vừa mới làm chuyện đó không phải hắn vậy, bị quỷ ám sao?

Tôi đưa tay chạm vào môi, lại giương mắt nhìn nơi vừa mới chạm vào kia.

Kẻ vừa làm chuyện xấu, cứ như thế vắt chân lên cổ chạy.

Nói thật là, cảm giác ấy cũng không tệ, sau hồi tưởng lại, còn khiến tim tôi đập loạn nhịp.

Bạn học Chu Duy Cẩn từ đó thấy tôi lại đi đường vòng, có thể cách xa bao nhiêu thì xa bấy nhiêu, hoàn toàn là cái thái độ không muốn chịu trách nhiệm. Tuy là tôi cũng không định bắt hắn chịu trách nhiệm, nhưng mà thái độ này của hắn đúng là khiến tôi vừa thương tâm lại vừa vui mừng --- chắc không đến nỗi là nụ hôn đầu của hắn chứ …

Tôi là một học sinh ba tốt, đương nhiên sẽ không yêu sớm, hắn một Cổ Hoặc Tử (2) như thế, ra ngoài mà không mang theo mấy cô là sẽ bị anh em chê cười ngay, cho dù ngây thơ thật thì cũng phải ra vẻ phóng đãng a.

Cho nên tôi bảo hắn là trẻ con, thật là không ngoa mà.

Lên đại học, tôi vẫn cùng trường với hắn như trước.

Tính tử tế ra, tuy rằng chúng tôi vốn là đồng hương, nhưng mười chín năm học cùng nhau, duyên phận này không thể nói là không sâu.

Tôi theo như nguyện vọng vào học khoa luật, nhanh chóng quen với bài vở, các hoạt động đoàn thể, thực tập; cái vẻ lưu manh của hắn cũng được thu bớt lại, hình như là vì có người thầy tên là Cố Thiệu kia. Kiểu tóc bát nháo bị bỏ đi, lại là tóc ngắn mềm mại đen bóng gọn gàng như trước, không thích đánh nhau, thích vận động, thích leo núi, bóng rổ, quyền anh – một loạt vận động rất bạo lực …

Nói ra thì ... sao tôi lại có vẻ như là biết về hắn rõ như vậy nhỉ …

Nhất định là do đám fan của hắn suốt ngày léo nhéo bên tai tôi.

Tôi và hắn, vốn là người của hai thế giới, sau này có lẽ sẽ lại càng cách xa nhau. Có lẽ có một ngày khi hắn kết hôn sẽ tới đưa thiệp mời cho bạn học cũ là tôi này, sau đó hắn ở trên lễ đường nắm tay cô dâu nói lời tuyên thệ, tôi ở phía dưới lặng lẽ uống rượu, nhìn hắn mỉm cười, giống như hồi tiểu học vậy.

Thiếu niên của tôi a ...

Rồi sẽ có ngày là của người khác …

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện