Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 244: cuối



"Làm sao vậy? Lam Lam, bà xã??? Em có chỗ nào không thoải mái sao? Hay là anh nói sai, làm sai cái gì rồi? Em đừng khóc nữa!" Cận Thế Phong lo lắng hỏi, chân tay cuống quít cả

lên.

"Anh, anh làm bộ mặt đó làm gì? Kì quái, giật mình, căn bản anh không cần con của chúng ta!" Yên Lam nghẹn ngào lên án Cận Thế Phong, đau lòng muốn chết.

Cận Thế Phong ngẩn ngơ, hóa ra phản ứng lúc nãy của anh chọc giận cô.

"Lam Lam, làm sao anh lại không cần con chứ? Chỉ là anh nhất thời xúc động, cũng nhất thời sợ hãi thôi!" Cận Thế Phong giải thích, đồng thời dịu dàng lau đi nước mắt trên khuôn mặt cô.

"Anh thật sự không phải không cần con?" Yên Lam hít hít mũi nói.

"Ừ, không phải, có con anh vui lắm chứ. Cứ nghĩ đến việc mình làm cha, anh vui phát điên rồi đây này." Cận Thế Phong nói.

"Vậy vì sao anh lại sợ?"

"Bởi vì…" Sắc mặt Cận Thế Phong lúc này mới khôi phục lại bình thường. "Đàn ông trong gia đình anh không sợ gì hết, chỉ sợ duy nhất việc vợ mình sinh con!" T.r.u.y.ệtruyenbathu.net

Nghe xong Cận Thế Phong nói, Yên Lam cảm thấy vô cùng khó hiểu, Cận Thế Phong lập tức lên tiếng, "Lam Lam. không cần nghi ngờ,lời này không phải do anh nói, mà là cha anh."

Cận Thế Phong nhớ lại lúc kết hôn, anh cùng cha mình có nói chuyện một lúc.

"Tiểu Lam sau này nếu có thai, con cần chú ý rất nhiều. Năm đó mẹ con mang thai con, ăn uống vô cùng khổ sở. Ăn gì nôn đó, rất nghiêm trọng, toàn phải vào viện, có đợt còn nẳm hẳn nửa tháng. Cha bây giờ nhớ lại vẫn rất sợ hãi, vừa xót mẹ con lại vừa lo cho con nữa.

Con phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đấy!" Cha Cận Thế Phong nói từng lời thấm thía.

"Cha, cha đừng dọa con sợ như vậy!" Nghe xong, Cận Thế Phong toát mồ hôi lạnh.

"Cha không dọa con, cũng không nói chuyện hoang đường gì, chỉ là ở góc độ người từng trải qua nên cho con vài lời khuyên thôi. Đàn ông Cận gia không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ phụ

nữ trong nhà sinh con. Điều này có lẽ di truyền, từ cụ nội con đến ông nội, cha cũng không tránh khỏi. Đến đời con, có lẽ cũng như vậy!" Cận Nguyên Thái nhìn con trai mình, ý tứ rõ

ràng , "Đây là do gien di truyền trong Cận gia, sợ Tiểu Lam khi sinh đứa nhỏ sẽ gặp biến chứng tương tự!"

Chẳng lẽ người phụ nữ sinh con lại đáng sợ vậy sao? Cận Thế Phong lo lắng suy nghĩ.

Cận Nguyên Thái nhìn sắc mặt con mình, vỗ vỗ bờ vai, "Con phải thật kiên trì, yêu thương Tiểu Lam nhiều hơn nữa!"

Nghe xong toàn bộ câu chuyện, Yên Lam bật cười, Cận gia cũng thật kỳ quái khác người.

"Chuyện là như thế đây! Nên vừa nãy anh mới phản ứng như vậy, nhưng anh cũng rất hạnh phúc, chúng ta sắp có con. Còn chuyện kia, anh sợ em sẽ chịu khổ, Lam Lam."

Yên Lam mỉm cười nhìn anh, "Vì anh, dù vất vả thế nào em cũng dám!"

Anh dịu dàng ôm cô vào trong ngực, vẻ mặt lo lắng ôn nhu nhìn cô, "Lam Lam, em thấy thế nào? Có buồn nôn không, có chỗ nào khó chịu trong người không?"

Yên Lam lắc lắc đầu, nhìn Cận Thế Phong lo lắng quan tâm cô như vậy, trong lòng vô cùng cảm động.

Nhìn Yên Lam thật sự không có chuyện gì, Cận Thế Phong mới yên tâm một chút, nhưng ngay lập tức lại bắt đầu cằn nhằn, "Còn nữa, Lam Lam, sau này nếu có gì không thoải mái phải nói cho anh biết, không được giấu diếm nửa chữ biết không? Sau này anh không đến công ty nữa, ở bên cạnh chăm em 24/24 luôn, cho nên em phải phối hợp để điều trị, nghe chưa?"

Cô gật đầu, kỳ thật cô định bảo anh không cần lo lắng khẩn trương như thế, nhưng cô còn chưa kịp mở miệng, anh đã như gà mẹ cục ta cục tác bên tai cô hết thứ nọ đến thứ kia.

Nhìn Cận Thế Phong ngồi một bên, miệng không ngừng thuyết trình về những chú ý khi mang thai của phụ nữ, hết sách nọ lại sang sách kia, đúng là "Hội chứng trước khi làm cha"

mà báo chí vẫn hay nhắc đến. Yên Lam cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp,có anh ở bên cạnh thật là tốt.

Nghe Cận Thế Phong càng nói càng khoa trương, Yên Lam không biết là nên khóc hay nên cười nữa, vội vàng lấy tay bịt miệng anh lại, "Thế Phong, không phải anh bảo em phải bình tĩnh mà chăm sóc bản thân, phối hợp điều trị sao? Anh xem anh bây giờ đang làm cái gì thế?"

Cận Thế Phong nghe xong lời cô nói liền há hốc mồm, không biết chống đỡ làm sao.

"Anh cũng bình tĩnh đi, được không? Em không sao đâu!" Nhìn Cận Thế Phong ảo não, khóe miệng Yên Lam lộ ra nụ cười ngọt ngào. Anh thật rất quan tâm cô, yêu cô, trân trọng cô cùng sinh linh bé nhỏ trong bụng cô.

"Em yêu anh, Thế Phong, rất yêu, thật sự em rất yêu anh!!!" Cô dựa sâu vào lồng ngực vững chắc của anh, dịu dàng mà xúc động nói.

Cận Thế Phong siết chặt hơn vòng tay, mỉm cười hạnh phúc, thâm tình nhìn cô, "Anh cũng yêu em, yêu yêu rất nhiều!"

Hết


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện