Hôn Nhân Bắt Đầu Từ Bản Hợp Đồng

Chương 61



Cận Thế Phong thoáng suy nghĩ một chút, lấy ra chìa khóa xe từ trong túi đưa cho người của đoàn làm phim, nói, “Đây là chìa khóa xe, mọi người xuống trước, sau đó chờ chúng tôi ở trên thuyền. Bây giờ, tôi sẽ đi tìm Yên Lam, chúng ta sẽ liên lạc lại sau, khi nào tìm được cô ấy rồi chúng tôi sẽ đến bến tàu.” Sau đó, dừng lại một chút rồi nói tiếp, “Giả sử như, nếu thuyền phải rời bến mà chúng tôi vẫn chưa tới, vậy mọi người cứ đi trước hết đi, không cần chờ chúng tôi nữa, sau khi quay về hãy nghĩ biện pháp tới tìm chúng tôi, đã rõ chưa? Được rồi, bây giờ, mọi người đi mau đi.” Cận Thế Phong thúc giục người của đoàn làm phim và đạo diễn, không cho họ nói tiếp, sau đó tự mình quay lại bắt đầu chạy.

“Lam Lam, em ở đâu vậy? Có nghe anh gọi em không, mau trả lời anh, em ở đâu?” Cận Thế Phong gọi lớn, mưa rơi càng lúc càng nặng hạt, thế nhưng hắn không hề quản bất cứ gì, vẫn chạy về phía trước, chỉ cần nghĩ đến nàng sẽ gặp nguy hiểm, trong lòng lại dấy lên một cảm giác đau đớn.

Yên Lam cứ như vậy lê từng bước, nàng biết mình đã không bắt kịp chuyến tàu cuối cùng, chân của nàng đau quá, nàng đi không nổi, hơn nữa mưa gió càng lúc càng lớn, quần áo của nàng cũng đã ướt sũng, gió quất vào người, có một chút cảm giác giá lạnh.

“Yên Lam, mày nhất định phải cố gắng lên! Nói không chừng Thế Phong đang đi tìm mày đó, mày nhất định không thể ngã xuống! Mày phải đi tiếp.” Yên Lam vẫn luôn tự nói với chính mình, cổ vũ bản thân, chịu đựng sự đau nhức, từng bước từng bước một đi tiếp.

“Lam Lam, trả lời anh đi, em đang ở đâu?” Cận Thế Phong vừa chạy vừa tiếp tục gọi to.

Yên Lam đột nhiên dừng bước, dường như nghe thấy Cận Thế Phong đang gọi nàng, “Thế Phong, em ở đây, ở đây nè.” Thật sự là Thế Phong, Thế Phong đi tìm nàng, nàng mỉm cười bước về hướng phát ra tiếng gọi.

Cận Thế Phong nghe thấy có tiếng đáp lại, lập tức chạy về hướng đó, quả nhiên thấy Yên Lam toàn thân ướt đẫm, sắc mặt của nàng tái nhợt, chân lại còn đang khập khà khập khiễng, chân của nàng…..

Cận Thế Phong vội vàng chạy tới nắm lấy tay nàng, “Cuối cùng cũng đã tìm được em rồi, Lam Lam, em có biết anh lo lắng cho em đến mức nào không? Chân của em làm sao vậy? Em có biết tất cả mọi người bọn anh đều rất lo lắng cho em hay không?”

“Chân của em bị trặc, lúc nhảy xuống từ trên mặt khối đá không cẩn thận….”Yên Lam nhìn quanh phía sau Cận Thế Phong, “Ack! Những người khác đâu?”

“Anh để bọn họ đến bến tàu trước rồi, chỉ còn lại duy nhất một chuyến tàu thôi, chúng ta cũng mau đi đi! Bão sắp tới rồi, nếu như không bắt kịp tàu, chúng ta sẽ phải ở lại chỗ này qua đêm.” Cận Thế Phong nói.

“Được, chúng ta đi ngay đi.” Yên Lam vội vã sốt ruột nói.

Cận Thế Phong kéo Yên Lam lại, “Em như thế này thì làm sao đi được chứ, hơn nữa, em xem em kìa, cả người đều đã ướt sũng rồi, sẽ sinh bệnh đó.” Cận Thế Phong chạy tới trước mặt Yên Lam, khom nửa người xuống nhìn nàng, Yên Lam cũng nhìn hắn, dường như không rõ ý của hắn. “Em còn đang nhìn cái gì đó! Mau lên đây, anh cõng em, như vậy nhanh hơn.”

“Uhm, ra vậy.” Thì ra là ý này à, Yên Lam chậm rãi leo lên lưng Cận Thế Phong.

Cận Thế Phong cõng Yên Lam đi về phía trước, mới nhận ra lúc nàng mất tích, trong lòng hắn dường như có lưả đốt, nhìn thấy nàng như vậy, lại đau lòng không nói nên lời, xem ra nàng thật sự rất thường không quan tâm đến chính mình. Thường ngày chăm sóc cho em trai cẩn thận như vậy, thật không ngờ đối với chăm sóc bản thân mình thì lại biến thành một kẻ khờ dại.

Yên Lam nhìn bóng lưng cuả Cận Thế Phong, nước mưa từ gò má hắn chậm rãi rơi xuống. Hắn dường như đang nghĩ đến nỗi băn khoăn nào đó, cau mày, là đang lo lắng không bắt kịp tàu sao. Hiện tại nàng cảm thấy mình rất hạnh phúc, bởi vì hắn đi tìm nàng, cũng là hắn đã tìm thấy nàng, mà hiện tại lại còn cõng nàng trên lưng. Không thể không nói hiện tại, bọn họ cũng đủ chật vật, nhưng lại khiến khiến nàng cảm nhận được cảm giác yêu đương, có một chút lãng mạn, khoé môi nàng bất giác cong lên.

“Lúc này mà em vẫn còn cười được? Thời tiết xấu như vậy, chúng ta có thể rời khỏi chỗ này không còn chưa biết, em lại còn cười được?” Cận Thế Phong quay đầu lại, quái lạ nhìn Yên Lam một chút, tiếp tục nói, “Chân của em còn đau không? Sau này phải cẩn thận một chút, đừng khiến anh phải luôn lo lắng.”

“Vâng.” Yên Lam buột miệng trả lời, trong lòng tràn đầy hạnh phúc! Trước đây mỗi lần nàng bị thương hay gì đó, sau khi về đến nhà chưa bao giờ dám biểu hiện ra ngoài, bởi vì sợ em trai lo lắng, cho nên chưa từng có ai biết. Nhưng Cận Thế Phong nói hắn sẽ lo lắng, điều này khiến cho Yên Lam cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

“Sắp đến bến tàu rồi, em kiên trì thêm một chút nữa, đợi đến lúc trở về nhất định phải nhớ để bác sĩ kiểm tra mau mau một chút.” Cận Thế Phong vừa nói vừa tăng nhanh bước chân.

“A, Thế Phong, anh nhìn kìa, đã đến bến tàu rồi, nhanh lên một chút.” Yên Lam cũng không màng đến cơn mưa, nhìn thấy bến tàu liền bắt đầu cất tiếng hô to, “Anh nhìn kìa, a! Thuyền sắp rời bến rồi, anh nhanh lên một chút nữa……”

Cận Thế Phong nhíu chặt mày, nhanh chân chạy đến, tiếp đó, hắn thấy thuyền càng ngày càng xa, hắn biết bọn họ đã không bắt kịp thuyền, hắn từ từ thả chậm bước chân, “Lam Lam, đừng bám trên lưng anh nữa, anh mệt chết đi được rồi nè!” Sau đó quay đầu lại liếc mắt nhìn Yên Lam, ngồi xổm người, thả nàng xuống.

“Chúng ta phải làm sao bây giờ chứ? Chỉ còn lại duy nhất chuyến tàu đó thôi!” Yên Lam lo lắng nhìn Cận Thế Phong nói.

Lúc này, di động của Cận Thế Phong vang lên, “Alo, đúng vậy, tôi có thấy, được, đành phải như vậy thôi, các anh về trước đi vậy, ngày mai các anh bắt tàu quay lại. Uhm, được rồi, mang theo hai bộ quần áo sạch nữa, đúng, được, uhm, cứ như vậy đi, bye bye.”

Cận Thế Phong dường như không hề có vẻ lo lắng chút nào, nhìn Yên Lam mỉm cười, “Bọn họ ở trên thuyền, đi về trước rồi, hôm nay sẽ không có tàu nữa, sáng sớm ngày mai bọn họ sẽ quay lại đây.” Hắn nhìn bốn phía xung quanh,“Về phần chúng ta, đương nhiên là qua đêm ở chỗ này rồi, đi thôi.” Nói rồi, Cận Thế Phong kéo tay Yên Lam quay lại.

“Vậy, Thế Phong, bây giờ chúng ta đi đâu chứ?” Yên Lam vừa đi bên cạnh vừa hỏi, chân của nàng đau quá đi, hiện tại muốn đi đâu chứ?

Cận Thế Phong quay đầu lại nhìn Yên Lam, đột nhiên dừng bước, nói, “Hay là để anh cõng em đi.” Yên Lam cũng không cự tuyệt hắn, bởi vì nàng thật sự đi không nổi nữa rồi. “Vừa nãy, lúc đi tìm em, anh thấy phía miếu hải thần có một khách sạn, anh nghĩ tối nay chúng ta có thể ở đó, trước mắt, chúng ta phải đi nhanh một chút, mưa dường như càng lúc càng lớn.” Hắn giải thích.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện