Hôn Nhân Bắt Đầu Từ Bản Hợp Đồng

Chương 21-22



Chương 21: Nhặt Được Một Người Đàn Ông (P.đầu)

Trên đường về nhà, Yên Lam cầm trong tay một ít thức ăn tẩm bổ, những thứ…này đều là để cho Tiểu Triết ăn, bác sĩ nói Tiểu Triết hơi thiếu dinh dưỡng, cần phải tăng cường bổ sung mới đủ sức làm phẫu thuật, nếu không có thể sẽ nguy hiểm. Bởi vậy, quyết định một tuần sau mới tiến hành phẫu thuật, bây giờ nàng trước tiên mua một ít thức ăn tẩm bổ mang về nhà, lát nữa sẽ quay lại bệnh viện đón Tiểu Triết, hai ngày này nhất định phải để Tiểu Triết tịnh dưỡng ở nhà thật tốt. Đang mãi suy nghĩ, bất chợt, ánh mắt nàng nhìn về phía sâu trong ngõ nhỏ, hình như có cái gì đen đen đang cựa quậy trong đó.

Không muốn xen vào việc của người khác, Yên Lam dời tầm mắt ra chỗ khác, thế nhưng, khi nàng nghe thấy một tiếng rên khẽ yếu ớt, chính là không kìm lòng được mà nhìn lại.

“Ư a…” Thật nhỏ, dường như là tiếng rên rất khẽ của ai đó.

Yên Lam xoay người, nhướng cổ về phía trước, vừa quan sát vừa chậm rãi đi vào trong.

Bên trong rất tối, đủ loại chất lỏng chảy lênh láng trên mặt đất. Đến gần vật thể đang phát ra âm thanh quái dị đó, mới phát hiện ra đó chính là một thân người đang co quắp thành một khối! Nhìn không rõ vẻ mặt của hắn, bởi hắn đang vùi mặt trong thân mình, nhưng mà toàn thân người này lại toát ra một loại cảm giác lạnh lùng nguy hiểm, như thể nhắc nhở người ta, hắn là một người lạ mặt, chớ có tới gần. Hắn từ đầu đến chân đều thuần một màu đen, hơn nữa lại cuộn mình trong ngõ tối, nếu không phát ra tiếng động, căn bản không dễ bị người ta phát giác.

“Tiên sinh…” Yên Lam run rẩy cất tiếng.

“…” Người kia không hề lên tiếng đáp lại, cũng không nhúc nhích chút nào.

Có phải hắn đã chết rồi không?

Ý nghĩ này thoáng nảy lên trong đầu, xém chút nữa hù chết Yên Lam. Từ sau khi cha mẹ nàng qua đời, nàng đối với những chuyện sống chết quả thật vô cùng sợ hãi.

“Tiên sinh…”Ông rốt cuộc bị làm sao vậy? Tiên sinh…Ông rất khó chịu sao? Có muốn tôi đưa ông tới bệnh viện không hả!

Thân người trên mặt đất kia không có chút phản ứng.

Yên Lam nuốt nước bọt, hai chân run rẩy, cuống quít xoay người đi. Nàng cảm nhận được một sự sợ hãi không thể hiểu rõ, hay chính là sự nguy hiểm lặng lẽ toát ra từ người mặc quần áo đen kia. Thế nhưng nàng mới vội vàng bước được vài bước, lại cắn răng dừng lại, chậm chạp xoay người nhìn thân người chưa hề cựa quậy chút nào kia đang phát ra hơi thở. Làm người sao có thể thấy chết mà không cứu được chứ!

Vì sao…Hắn vẫn bất động như cũ chứ? Vừa nãy rõ ràng nghe thấy tiếng rên khẽ của hắn, vì sao bây giờ lại không động đậy chút nào hết? Lẽ nào…Hắn đang hấp hối? Hay là đã chết?!

Yên Lam lại quay lại, đứng trước thân người mặc quần áo đen, hít sâu, nỗ lực vài lần, mới có đủ dũng khí, cúi thấp người, run rẩy bắt đầu, chạm tay vào người đàn ông toàn thân đều ướt sũng kia.

Kiểm tra xem hắn, có phải còn sống hay không.

Yên Lam đặt tay lên mũi của hắn, thăm dò một chút.

Tự mình nín thở, cố gắng nắm bắt hơi thở của hắn. Tốt quá, hắn còn có hơi thở, thế nhưng từ quần áo lấm đầy máu trên người có thể thấy được hắn thật sự bị thương không nhẹ, Yên Lam cũng không biết, vì sao mình đối với người đàn ông xa lạ này lại không có chút e ngại, trái lại từ tận đáy lòng lại không ngừng có tiếng kêu gào, “Cứu hắn, cứu hắn, nếu không mình sẽ hối hận!!”

Yên Lam vươn tay muốn nâng hắn dậy, đột nhiên, tay nàng, cứ như vậy bị tay người kia nắm lấy! Với tốc độ nhanh không tưởng, khống chế cổ tay nàng, sau đó người kia, vừa túm vừa kéo, bịch một tiếng, Yên Lam liền quỳ gối trên mặt đất.

“A…Buông ra, tiên sinh làm ơn buông tay tôi ra, tôi không có ý làm hại ông đâu, tiên sinh, ông làm tay tôi đau quá, tôi chỉ là muốn giúp đỡ ông thôi mà ….”

Mặc Hàm vốn muốn theo lệ thường, bất luận vì lý do gì, đem thân mình áp sát người kia, trực tiếp giết chết. Không chút lưu tình! Đây là cách làm thường lệ của một sát thủ.

Thế nhưng, khi hắn nghe thấy giọng nói êm ái mà dịu dàng của một người con gái, thì lại do dự, lúc nghe nàng nói, “Ông làm tôi đau quá” thì, tự nhiên chẳng hiểu vì sao lại mềm lòng.

Mở to đôi mắt lạnh như băng, nhìn lại, thoáng sững sờ.

Đó là một người con gái xinh đẹp tựa một đóa hoa sen khiến người ta mê mẩn, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đang khẩn trương, bởi vì đau đớn mà sắc mặt tái nhợt.

Mặc Hàm hơi thả lỏng lực nắm trên cánh tay, chậm rãi đứng dậy, nhìn người con gái đang quỳ gối trước mặt mình, lạnh lùng hỏi, “Cô là ai?”

Không biết người con gái tiếp cận mình, có phải là người của bang phái đối địch hay không. Muốn giết hắn, không dễ dàng như vậy!

“Tôi…Tôi chỉ là một người qua đường, nhìn thấy ông nằm ở chỗ này, trên người lại chảy máu, không biết ông còn sống hay đã chết, nên mới…” Yên Lam không hiểu vì sao đối mặt với người đàn ông lạnh lùng đáng sợ này, lại còn có thể bình tĩnh mà cùng hắn nói chuyện. Chẳng hiểu vì sao, nàng lại có một cảm giác vô cùng thân thiết.

“Cô đang nói dối!” Mặc Hàm không tin lời của nàng.

“Tôi không có nói dối. Tôi thật sự là có lòng tốt mới quan tâm chạy đến xem ông thế nào, nếu như tiên sinh cho rằng tôi đã quấy rầy tới ông, tôi có thể rời đi. Có điều, tiên sinh,sắc mặt của ông không tốt lắm, rất nhợt nhạt, còn nưã, trên người lại đang chảy máu, ông tốt nhất nên đến bệnh viện cầm máu trước đi…”

“Không cần cô lo! Giữ lấy lòng thương hại tử tế của cô đi! Cút ngay!” Mạc Hàm gầm lên, bởi vì khắc chế dục vọng của chính mình, mà toàn thân đều run rẩy. Trong lúc tác dụng của xuân dược trong người hắn còn chưa hết, cho dù là trên người hắn có thương tích, hắn cũng vẫn có thể một tay ôm lấy nàng. Chỉ trong một lúc thôi cũng đủ rồi, mấy loại thuốc này cũng không có ảnh hưởng lớn tới vậy đối với hắn, những loại thuốc này hắn đều đã được cho thử qua từ lúc nhỏ.

Hắn chống chọi với dục vọng đang dâng cao của chính mình.

“Nhưng mà…Được rồi, vậy thì tạm biệt ông, tiên sinh.” Yên Lam thở phào, xoay người bước đi.

Nàng vừa đi được ba bước, đã nghe thấy “Bịch!” Một tiếng, người mặc quần áo đen cao gầy kia, lại té ngã xuống đất.

“A…” Người kia không nhịn được phát ra tiếng rên khẽ.

Chết tiệt! Mặc Hàm mơ hồ tự mắng chính mình, hắn làm sao lại có thể khinh xuất như vậy, nhận thức quá lơ là khiến cho chính mình bị kẻ địch đưa vào thiên lạ địa võng đã được bố trí cẩn thận sao? Danh hiệu thiên hạ đệ nhất sát thủ của hắn đúng là có rất nhiều người thèm muốn! Hiện tại tác dụng của thuốc đã không còn nữa, nhưng mà lúc này đầu óc lại choáng váng, cả người rét run, hình như có lẽ do mất máu quá nhiều rồi.

“Tiên sinh! Tiên sinh!” Yên Lam lại chạy tới, đỡ lấy Mặc Hàm.

=======

Chương 22: Nhặt Được Một Người Đàn Ông (P.Cuối)

Chẳng hiều vì sao, nhìn tới người đàn ông yếu ớt đang té ngã trên mặt đất, trong lòng Yên Lam, lại vô cùng chua xót, dậy lên sự thương cảm cho người đàn ông đáng thương này.

Ừm, hay là, hắn là một kẻ lang thang không nhà. Nghĩ vậy, Yên Lam đỡ thân người yếu ớt kia dậy, khó nhọc mà đi về phía giao lộ. Không thể để hắn tùy tiện ngã vào trong nước bẩn, nàng không phải là người tuyệt tình như vậy. Yên Lam tạm thời bỏ thức ăn tẩm bổ của nàng xuống, cắn răng, vẫy một chiếc xe taxi. Nhưng mà rất nhiều tài xế vừa thấy bọn họ trên người đầy máu thì liền lắc đầu, tỏ vẻ không muốn chở họ.

Cuối cùng, Yên Lam cũng cản lại được một chiếc taxi, nhìn tài xế, Yên Lam khẩn cầu, “Làm phiền ông? Bác tài, bạn của tôi bị thương, không thể chậm trễ tới bệnh viện, xin ông thương tình giúp cho!”

Nhìn Yên Lam không giống một người xấu, người tài xế kia liền cho bọn họ lên xe, “Cám ơn ông, bác tài.” Yên Lam cảm kích nói, cũng rất nhanh bước lên xe.

“Bác tài, làm ơn tới bệnh viện gần nhất.” Yên Lam quay sang nói với người tài xế.

“Không tới bệnh viện!”Một tiếng cự tuyệt yếu ớt phát ra.

Hả? Yên Lam sửng sốt, nhỏ giọng nói, “Tiên sinh, anh không đến bệnh viện sao được? Anh đang bị thương….”

“Không tới bệnh viện….” Mặc Hàm miễn cưỡng duy trì chút ý thức còn sót lại, nhẹ giọng nói, thậm chí còn bướng bỉnh vùng vẫy muốn xuống xe.

“Được rồi, được rồi, cứ như vậy đi bác tài, không đi bệnh viện nữa.” Nói xong, Yên Lam đọc địa chỉ của mình.

Cuối cùng cũng đến được duới lầu khu nhà ở của nàng, Yên Lam trả tiền taxi, sau đó vất vả đỡ Mặc Hàm đã gần như mê man, xuống xe, sau đó càng thở gấp hơn, đem hắn lôi lên lầu. Mơ mơ màng màng trong ý thức, Mặc Hàm ngờ ngờ nhận ra, hắn được người con gái nhỏ nhắn xinh xắn này đưa về nhà nàng.

Yên Lam đỡ Mặc Hàm đến nằm trên giường mình, lấy ra túi thuốc sơ cứu, mang cánh tay bị thương của Mặc Hàm băng bó một chút, ngăn cho hắn tiếp tục chảy máu. Sau đó, lại đi vào bếp muốn nấu một nồi canh gừng, có thể làm ấm người.

Sau khi mọi thứ đều được chuẩn bị xong, Yên Lam trở lại phòng của nàng, quan sát người đàn ông trên giường, sắc mặt của hắn, cực kì nhợt nhạt, trắng bệch không còn một giọt máu. Lại sờ vào trán của hắn, hắn đang lên cơn sốt.

Yên Lam suy tư cả buổi, quyết định trước hết giúp hắn thay bộ quần áo ướt sũng trên người ra. Đưa tay chạm vào áo hắn, Yên Lam có chút xấu hổ, hắn dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành.

Mà lúc này, Mặc Hàm đang trong tình trạng hôn mê như lạc trong sương mù, vô thức dùng toàn lực, một tay đẩy tay Yên Lam ra. Đây là hành động tự giác của một sát thủ, hắn không thích bất kì kẻ nào đụng chạm vào mình.

A!

Yên Lam khẽ than một tiếng, “Cái người này, rõ là đáng ghét, đúng là chó căn Lã Động Tân, không biết phân biệt tốt xấu, không nhìn ra được người tốt! Tôi tốt với anh, anh lại còn đánh tay của tôi.”

Nhưng mà Yên Lam là một người có tính khí rất quật cường, vừa thấy người đàn ông này không để cho mình giúp hắn, nàng lại càng muốn tốt với hắn cho tới cùng.

Thế là nàng giận dỗi đi tìm quần áo ngủ của Tiểu Triết mang tới, bắt tay vào cởi bỏ quần áo của người đàn ông. Có người cởi quần áo của mình! Mặc Hàm phát ra một tiếng cảnh báo. Hắn hé mắt, hừ một tiếng, dùng cánh tay yếu ớt ngăn cản Yên Lam.

“Anh ngăn cản cái gì chứ, anh còn khỏe vậy sao? Chỉ trách anh không nhìn ra người tốt bụng! Anh nếu như có bản lĩnh, thì ngồi dậy đi! Tại sao lại cứ nằm vật vờ trên giường của tôi! Nếu không có sức lực, thì ngoan ngoãn một chút! Đừng lộn xộn!” Yên Lam ỷ người kia đang lên cơn sốt không có chút sức lực, cứ như vậy cởi áo của hắn.

Đến lúc cơ ngực của Mặc Hàm hoàn toàn phơi bày ra, thì Yên Lam vẫn còn xấu hổ. Tuy rằng nàng cũng đã từng thấy qua Cận Thế Phong khỏa thân, nhưng mà việc đó so với xem một người đàn ông xa lạ hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Dù sao mình và Cận Thế Phong cũng có quan hệ. Mà….Người đàn ông này, là người đàn ông xa lạ đầu tiên mà nàng tiếp xúc gần gũi.

Khuôn ngực của Mặc Hàm thật rắn chắn, chính vì không ngờ tới như vậy nên khi Yên Lam nhìn thấy không khỏi giật mình, ánh mắt chấn động trong thoáng chốc. Đừng thấy bề ngoài hắn gầy yếu như vậy, thật không ngờ cởi bỏ quần áo, vóc người như vậy thật đáng để nhìn nha. Quả thực so vớ Cận Thế Phong cũng một chín một mười. Hôm nay sao lại luôn nhớ tới Cận Thế Phong vậy chứ, Yên Lam ngăn lại những suy nghĩ miên man của mình, đỏ mặt, khép hờ mắt, đem áo ngủ của Tiểu Triết qua loa mặc vào trên người Mặc Hàm.

Cởi bỏ cái quần ướt đẫm, càng là một chuyện phiền toái lớn hơn nhiều.

Yên Lam mặt ửng hồng, cởi bỏ quần ngoài của Mặc Hàm, để lộ ra đôi chân mạnh mẽ thon dài. Giúp hắn mặc bộ quần áo ngủ của Tiểu Triết vào, hành động như thế này có chút mờ ám, khiến Yên Lam toàn thân mướt mồ hôi.

Cầm thuốc hạ sốt, bỏ vào miệng người đàn ông, sau đó bóp mũi hắn, buộc hắn uống hết thật nhiều nước nóng.

Lúc này, canh gừng cũng sắp được rồi, Yên Lam mang cái nồi đặt trên chiếc bàn con, nhìn người đàn ông đang say ngủ, vừa nhìn đồng hổ đeo tay.

Ái chà, không xong rồi, đã tới lúc mình nên đi đón Tiểu Triết, Yên Lam nhìn người đàn ông kia, sắc mặt đã không còn tái nhợt như lúc nãy, bắt đầu lấy lại sự hồng hào. Đoán chừng thêm mấy tiếng nữa, hắn đã có thể khỏe lại. Yên Lam tìm một tờ giấy nhắn, viết vội vài dòng, sau đó dằn dưới nồi cháo, đóng cửa, rồi liền đi đón Tiểu Triết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện