Hoàng Thượng Không Thể Ăn Ta

Chương 3: Dĩ nhiên là Hoàng Thượng!



"Đúng vậy, dù sao chết sống gì cũng sẽ ăn!"

"..."

Nói bậy!

Đương nhiên giết chết là ăn ngon nhất!

Nhưng mà những lời này bị Quý Ngữ Hàm nuốt vào trong bụng.

Hu hu, nàng phải nhanh chóng nghĩ ra đối sách, không thể chờ mình bị người khác làm thành thịt người kho tàu bưng lên bàn!

Ba nam nhân xác định mục đích rõ ràng, dưới chân bay nhanh, rất nhanh liền ra khỏi rừng cây.

Rừng cây, có một chiếc xe ngựa xa hoa vừa ngừng, một nam nhân dáng người cao to mặc hoàng bào đưa lưng về phía bọn họ đứng, trước mặt có đặt một cái bàn, xem ra là đang viết chữ hoặc là vẽ tranh.

Vùng hoang dã hoang vu này, người này xuất hành thế nhưng còn mang theo bàn...

Khóe miệng Quý Ngữ Hàm run rẩy.

Sau khi run rẩy thì sẽ không chỉ là khóe miệng, cả người nàng đều muốn run rẩy...

Hoàng bào, người này, người này, người này...

Đây căn bản chính là long bào đó?

Chẳng lẽ này nam nhân là Hoàng Thượng?

A a a... Thì ra là Hoàng Thượng muốn ăn nàng!

Vậy càng không dễ đối phó rồi, nàng ngay cả nơi kháng án đều không có!

Gặp chủ nhân đang viết chữ, ba nam nhân đều không dám lên tiếng quấy rầy, chỉ bắt lấy Quý Ngữ Hàm, im lặng đứng ở một chỗ.

Không nên, không nên, nàng không thể ngồi chờ chết như vậy!

Quý Ngữ Hàm khẽ cắn môi, đem hết khí lực cả người tránh được tay của nam nhân, nhanh chóng hướng về phía nam nhân mặc long bào nhào tới.

"Hoàng Thượng cẩn thận!"

"Ô..."

Một trận tiếng kêu la sợ hãi cùng một tiếng khóc thảm thiết đồng thời vang lên.

Cũng không để ý có người đang chuẩn bị kéo nàng đứng lên, Quý Ngữ Hàm ôm lấy nam nhân mặc long bào liền không buông tay.

"Hoàng Thượng, người còn nhớ ở ven hồ Đại Minh, Hạ Vũ... Khụ, Quý Ngữ Hàm không?"

Khụ, căng thẳng quá, thiếu chút nữa nói sai lời kịch.

Một câu kêu khóc hỏi han thê lương bi ai, mọi người ở đây nháy mắt cảm thấy nhất một thùng dấm chua rót xuống, chua đến nổi bọn họ không ngừng run lên.

Ngay cả chính Quý Ngữ Hàm đều run lẩy bẩy.

Nhưng mà nàng thực xác định, Hoàng Thượng bị chính mình ôm lấy vẫn đứng thực bình tĩnh.

Không hổ là cửu ngũ chí tôn, như vậy cũng chưa bị dọa ngã, rất gan dạ, rất dũng mãnh.

Nam nhân bị nàng ôm giống như muốn quay đầu nhìn xem gương mặt của nàng, Quý Ngữ Hàm vội vàng xuất ra một vẻ mặt ai oán, ngửa đầu nhìn lại.

Nước mắt ơi, tận tình chảy đi!

Hai mắt đẫm lệ sương mù, nàng cũng không thấy rõ nam nhân trước mắt hình dáng ra sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện