Hoàng Hậu Tô Đình

Chương 1: Chương 1




Truyện hoàn toàn là hư cấu, có nhiều thứ không đúng với bối cảnh thời đại, mong mọi người bỏ qua.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

__________________________________________
Năm Minh Hoà thứ nhất, Minh đế lên ngôi viết chiếu thư lập Tô Đình vương phi, đích nữ của Tô Mạnh thượng tướng quân làm hoàng hậu, dân chúng nghe tin vui mừng không sao kể hết, bởi vì đây là một cập đôi được nhân gian ca tụng như thần như tiên, thanh mai trúc mã xứng đôi vừa lứa, là một đôi kim đồng ngọc nữ.

Phủ Thượng tướng quân.

"Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết, nay trẫm phong Tô Đình vương phi làm hoàng hậu, ban thưởng cho Thượng tướng quân một ngàn cây vàng, hai mươi thửa ruộng, trân châu một gương, vải vóc bốn xe, đại lễ phong vị sẽ được tổ chức vào bốn ngày sau.

"
"Khâm thử.

"
"Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế.

"
"Thượng tướng quân, chúc mừng chúc mừng.

"
"Môn hạ đại nhân, không dám, không dám.

" Tô Mạnh chắp tay tỏ vẻ khiêm tốn, sau đó lấy một túi vải từ trong người dúi vào tay vị môn hạ kia.

"Khách khí, khách khí.


" Môn hạ đại nhân mỉm cười tủm tỉm rồi bỏ túi vải vào ống tay áo.

"Mời Môn hạ đại nhân vào nhà uống chút trà.

" Tô Mạnh khách khí.

"Hiện tại còn công vụ trong người, xin hẹn Thượng tướng quân vào hôm khác, xin phép được cáo từ.

" Môn hạ đại nhân uyển chuyển từ trối rồi dẫn theo đoàn người rời khỏi phủ Thượng tướng quân.

"Môn hạ đại nhân đi thông thả.

" Tô Mạnh khách khí đưa tiễn.

Tuy ông là quan nhất phẩm nhưng đối với những người bên cạnh hoàng thượng vẫn phải tỏ ra khách khí một chút.

Sau khi tiễn người ra khỏi phủ ông liền trở vào trong, khuôn mặt đầy ưu tư.

"Lão gia, ngài sao vậy.

" Tô phu nhân nhìn phu quân chau mày thở dài liền không vui hỏi, nữ nhi của hai người cuối cùng cũng đạt thành ước nguyện còn trở thành mẫu nghi thiên hạ, ngày xưa hoàng thượng rất yêu thương nữ nhi, đến khi đăng cơ cũng phong làm hậu, chẳng lẽ sau này còn có thể bỏ rơi nữ nhi của bà.

"Bà không hiểu đâu.

" Tô Mạnh lắc đầu thở dài.

Tô phu nhân tức giận trừng mắt nhìn tướng công mình "Tôi không hiểu cái gì, không phải nữ nhi chúng ta bỏ biết bao công sức để giúp đỡ hoàng thượng mà hoàng thượng lại có thể phụ tình nó.

"
"Bà im miệng.

" Tô Mạnh vội vàng quát lớn "Sau này không được nói như vậy, đây là tội bất kính.

"
"Tôi! Tôi! " Tô phu nhân vội che miệng không tiếp tục nói nữa, nhưng bà vẫn rất tức giận về phụ quân mình.

"Gần vua như gần cọp, bà không hiểu, chỉ cần sai lầm một chút liền có thể bị tru di cửu tộc.

" Tô Mạnh nhìn phu nhân của ông mà thở dài "Tâm hoàng đế là lãnh nhất bà biết không.

"
"Tôi! " Tô phu nhân nghe vậy liền không biết nói gì nữa.

"Được rồi, bà cũng chuẩn bị đi, bốn ngày sau chúng ta sẽ đến đại điển phong hậu.

" Tô Mạnh phất tay nói.

"Được rồi.


" Tô phu nhân gật đầu rồi rời đi.

_______________________________________
Bên trong hoàng cung xa hoa, rộng lớn, các cung nhân đang tất bật bận rộn chuẩn bị cho lễ phong hậu chuẩn bị diễn ra vào bốn ngày sau.

Trong Hoa Tĩnh cung một cô nương vừa tròn hai mươi hai tuổi đang ngồi trước gương trang điểm trải lại mái tóc dài óng ả của mình, khoé miệng cô cong cong thế hiện tâm trạng đang rất vui vẻ của mình.

"Vương Phi, chiếu chỉ đã được ban ra phong ngài làm hoàng hậu rồi.

" Một cô nương mười sáu tuổi khuôn mặt đầy vui mừng chạy vào phòng.

"Tiểu Thúy, hiện tại không còn ở trong vương phủ nữa không được làm như vậy.

" Tô Đình thở dài nhắc nhở.

Tiểu Thúy đã theo nàng từ năm sáu tuổi, lúc ấy nàng chỉ vừa mười hai tuổi, trải qua mười năm nàng xem muội ấy như muội muội ruột của mình.

Hiện tại bọn họ đã vào hoàng cung, lễ nghi rất nhiều, nếu như sơ xuất một chút đều sẽ mang họa sát thân vào người.

"Vâng, vâng! Tiểu Thúy đã biết.

" Tiểu Thúy thè lưỡi tinh nghịch.

Tô Đình nhìn nàng mà thở dài bất đắc dĩ, có lẽ sau này phải chú ý người muội muội này một chút miễn cho gây ra tai họa.

"Vương Phi để muội chải tóc giúp người.

" Tiểu Thúy cầm lấy lược trên tay Tô Đình rồi bắt đầu trải tóc.

Vừa trải tóc Tiểu Thuý vừa cảm khái về chuyện tình của vương phi cùng hoàng thượng.

Sau khi Minh đế đăng cơ, quốc sự bận rộn, tấu trương xếp thành hàng chờ phê duyệt, không hể có chút thời gian thanh tẩy lại hoàng cung, cũng như để ý phi tần của tiên đế.

Thấy hoàng thượng bận rộn Tô Đình vương phi đã giúp đỡ một tay giải quyết những việc trong hậu cung.


Hoàng đế thuở nhỏ mất mẹ nên khi đăng cơ không có ai ngồi trên vị trí thái hậu, sau khi vương phi ra tay liền ban cho phi tần của tiên đế một số tiền rồi cho họ hai lựa chọn, rời khỏi hoàng cung hoặc ở bên trong Tây cung suốt đời không thể ra ngoài.

Sau đó nàng lại sắp xếp cho những thị thiếp của hoàng thượng vào những cung nhỏ trong Nam cung, bởi vì chưa có sắc phong nên bọn họ vẫn chỉ là thị thiếp bình thường.

Bởi vì cuộc tình của hai người đã lưu truyền khắp nơi nên khi hoàng đế còn là vương gia thì đã sủng ái một mình vương phi, không nạp trắc phi hay nhị phòng, nhưng Tô Đình bởi vì những quý phi khác nói ra nói vào sợ làm liên lụy đến danh tiếng của phu quân nên đành cắn răng nạp vài thị thiếp vào hầu hạ cho chàng, tuy họ không có gia thế quá cao nhưng vẫn góp được vài phần sức lực, nên nàng cũng đành nhường nhịn nhìn chàng đi sủng hạnh người khác.

Đối với một nữ tử văn võ xong toàn như nàng muốn làm một thê hiền thiếp hảo rất khó khăn, nhưng từ trước đến giờ nàng chưa từng than vãn mà luôn đứng sau bảo vệ người thương.

Cũng bởi vì vậy mà sau khi hoàng đế đăng cơ liền an tâm để nàng an bài mọi chuyện.

"Nghĩ cái gì đó.

" Tô Đình nhìn người trải tóc cho nàng đang đi vào cõi mộng du nào đó rồi thì thở dài lên tiếng.

"Muội chỉ đang cảm thấy chuyện tình của vương phi cùng hoàng thượng thật sự giống như trong những quyển thoại bản mà trong sách hay viết vậy.

" Tiểu Thúy cảm thán, rồi bới tóc lên cho nàng.

Tô Đình nghe xong liền cười ngọt ngào, nhưng vẫn không quên dậy dỗ "Sau này phải ý tứ một chút, đừng để người khác có thứ để bắt bẻ nghe chưa.

"
"Vâng, nô tì đã biết.

" Tiểu Thúy gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó làm mặt xấu với nàng khiến nàng bật cười vui vẻ.

.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện