Hoàng Đế Nan Vi

Chương 49



Thư của Lâm Vĩnh Thường đến rất nhanh.

Hắn báo cáo tiến độ cải cách thuế muối, hơn nữa còn phát biểu quan điểm của hắn và Vĩnh Định Hầu trong vụ án Từ gia.

Minh Trạm muốn đưa Mã Duy về Tây Bắc, vì vậy đơn giản ra lệnh cho vụ án Từ gia kết thúc nhanh chóng: Lập tức trảm thủ Từ Bỉnh Sinh, Từ Bỉnh Trung vô tội, được phép phóng thích.

Cho dù Từ Tam khôn khéo thế nào thì cũng nói không ra lời. Hắn đương nhiên hy vọng nhi tử bình an, tuy rằng quan hệ giữa hắn và gia đình không hòa thuận cho lắm nhưng Từ Bỉnh Sinh cũng có quan hệ thúc điệt với hắn.

Minh Trạm cười một cái rồi hỏi, “Bằng không cho bọn họ đổi chỗ nhau, hoặc là chia đều, mỗi người hai mươi năm tù?”

“Bệ hạ, thần nghe theo bệ hạ.” Từ Tam cảm thấy trong đầu có cái gì đó mà hắn vẫn chưa nghĩ thông, chẳng qua sự tình liên quan đến tánh mạng và tiền đồ của nhi tử. Ở trước mặt Minh Trạm, Từ Tam cũng không có thời gian nghĩ nhiều, chỉ tuân theo bản năng mách bảo, khom người khấu đầu, “Bệ hạ xử trí như thế nào thì thần cũng đều tâm phục khẩu phục. Thần hiểu nhi tử của mình, hắn tuyệt đối sẽ không làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy!”

“Trẫm hiểu được, Từ Tam, ngươi cũng phải hiểu được.” Minh Trạm thản nhiên phân phó, “Lui ra đi.”

Mật thư của Minh Trạm vừa đến thì Lâm Vĩnh Thường cùng Hà Thiên Sơn thương nghị xong bèn thống khoái kết án Từ Bỉnh Sinh cấu kết hải tặc, tư thông bán lương thảo.

Chẳng những hơn mười vạn cân lương thảo bị sung công mà Từ Bỉnh Sinh còn bị hành quyết trảm thủ ngay lập tức, kể cả thân phụ của Từ Bỉnh Si hà Tri phủ Thái Nguyên Từ Lập cũng bị vạ lây mà miễn bãi chức quan, chức vị Tri phủ này sẽ do Tuần phủ Sơn Tây tạm thời kiêm nhiệm.

Từ thái phu nhân nghe được tin này thì nhất thời không thể hít thở, trực tiếp ngất xỉu, sau khi được tức phủ cứu tỉnh thì Từ thái phu nhân liền gào khóc, “Trưởng tôn của ta! Muốn lấy mạng lão bà như ta hay sao?” Hoàn cảnh ở Sơn Tây không bằng Giang Nam, vì vậy Từ thái phu nhân cũng không đi theo đại nhi tử đến đó, trái lại vẫn ở Giang Nam, nhưng lại giữ trưởng tôn Từ Bỉnh Sinh ở bên cạnh để làm chỗ dựa. Hơn nữa từ thuở nhỏ Từ Bỉnh Sinh đã được bà ấy nuôi dưỡng cho nên tình cảm tổ tôn hai người rất sâu nặng, nay người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cho dù Từ thái phu nhân xưa nay khỏe mạnh cũng chịu không nổi đả kích này mà hôn mê bất tỉnh.

Thê tử của Từ Uyên là Lưu thị sợ lão thái thái tiếp tục ngất xỉu, bèn vội vàng ngồi bên nhuyễn tháp, khom người xoa ngực cho lão thái thái, thấy lão thái thái tỉnh lại, tiếp nhận viên định tâm hoàn trong tay nha hoàn rồi hầu hạ lão thái thái uống thuốc, đồng thời cũng khuyên nhủ, “Lão thái thái, người bình tâm một chút. Việc đã đến nước này, có lẽ nên nghĩ cách bám trụ vụ án này mới được. Bằng không, cầu Tam thúc ở đế đô, Tam thúc…” Ngừng lại một chút, Lưu thị mới nói, “Có lẽ Tam thúc sẽ có biện pháp.”

Từ thái phu nhân dường như được nhắc nhở, vội hỏi, “Bỉnh Trung thì sao? Bỉnh Trung bị phán thế nào?”

Lưu thị nhất thời tỏ ra vẻ mặt lúng túng, cúi đầu không biết nên mở miệng như thế nào. Từ Uyên bèn trừng mắt liếc nhìn thê tử một cái, ôn hòa nói với mẫu thân, “Mẫu thân, việc này vốn là vô can với Bỉnh Trung.”

Từ thái phu nhân trợn tròn mắt, trong ánh mắt toát ra thần sắc điên cuồng oán độc, lớn tiếng kêu gào, “Cái gì mà gọi là vô can? Hai người cùng bị bắt! Mà Bỉnh Trung lại là vô can? Hắn vô can thật ư?’ Từ thái phu nhân liên thanh cười lớn, khóe mắt không ngừng trào ra lão lệ.

“Đi! Đến trang viên thỉnh lão thái gia trở về!”

Ngay cả Từ Uyên cũng cảm thấy Từ Tam làm việc này quá tuyệt tình, ngươi cũng không thể vì cứu nhi tử của chính mình mà lại để cho Bỉnh Sinh đi chết như vậy a! Cho dù Từ gia có là danh môn hào tộc thì cũng không thể ngăn cản vận mệnh bị trảm thủ của Từ Bỉnh Sinh. Ngày mà Từ Bỉnh Trung được phóng thích thì Từ Bỉnh Sinh rớt đầu.

Từ Bỉnh Trung ở trong đại lao nhiều ngày, mặc dù có gia nhân săn sóc ở bên ngoài, hắn lại có lão cha là Thượng thư, cũng không phải chịu khổ trong đại lao, dù vậy sắc mặt của Từ Bỉnh Trung cũng vô cùng tiều tụy.

Chu Quốc Khang đến đón hắn, Từ Bỉnh Trung vừa nhìn thấy thân nhân thì lúc này liền rơi lệ.

“Về nhà trước đã.” Chu Quốc Khang vỗ vai ngoại sanh rồi dẫn hắn lên xe ngựa.

Cho dù là quý công tử nhưng ở trong đại lao mấy ngày nay thì cũng chẳng khác gì đám khất cái đầu đường xó chợ. Lại là lúc tháng sáu trời nóng, trên người của Từ Bỉnh Trung toát ra một mùi vị khó nói, chính hắn cũng cảm thấy thật mất mặt, vội nói, “Cữu cữu, để ta ra ngoài cưỡi ngựa.”

“Không sao, ngươi cứ ngồi trong đây nghỉ ngơi đi.” Là thân ngoại sanh của mình cho nên Chu Quốc Khác không hề có cảm giác ghét bỏ gì cả, còn nói thêm một câu, “Dù sao vẫn còn hơn ở chuồng lợn lúc nắng nóng.” Lúc trước Chu Quốc Khang từng dựa vào việc nuôi ;ợn mà làm giàu.

Từ Bỉnh Trung hơi chần chừ một lúc rồi mới hỏi, “Cữu cữu, Bỉnh Sinh cũng về nhà đúng không?”

Chu Quốc Khang hơi kinh ngạc, “Các ngươi không bị nhốt cùng một chỗ à?”

“Từ khi đi vào đó thì ta không được gặp Bỉnh Sinh.”

Chu Quốc Khang than nhẹ, “Từ Bỉnh Sinh đã bị hành quyết trảm thủ.”

Từ Bỉnh Trung bỗng nhiên cả kinh, một lúc lâu sau cũng không nói chuyện, hốc mắt ửng đỏ. Hắn có lão cha rất tốt, ngày thường tỏ vẻ kiêu ngạo một chút, nhưng cũng chỉ là dẫn theo đám nô tài buông vài câu trêu ghẹo tiểu thư khuê các mà thôi, nay sự tình liên quan đến an nguy tánh mạnh, Từ Bỉnh Trung cũng không thể nói rõ cảm giác trong lòng là như thế nào, chỉ lẩm bẩm nói, “Ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, Bỉnh Sinh bảo là thương nhân Tây Bắc đến mua lương thảo…nghĩ rằng có thể kiếm thêm chút bạc….”

Chu Quốc Khang thầm mắng, “May mà ngươi vô can, bằng không ngay cả phụ thân của ngươi cũng không thể cứu được ngươi! Ngươi cũng không chịu động não một chút, bạc dễ kiếm như vậy hay sao? Đám thương nhân còn ranh hơn cả hầu tử nữa kìa.”

“Ta cứ nghĩ, có lẽ bọn họ biết thân phận của phụ thân ta, cố ý mang theo nhiều bạc đến tìm ta là muốn đút lót từ phía ta.” Từ Bỉnh Trung lau nước mắt khiến cả mặt dính đầy bụi bẩn.

“Vậy thì ngươi càng không thể nhận.” Chu Quốc Khang gõ đầu Từ Bỉnh Trung một cái, “Đúng là cái đồ đòi nợ, ở địa vị của phụ thân ngươi thì hắn phải rất cẩn thận dè dặt, ngươi đúng là ăn gan hùm thật mà!”

Từ Bỉnh Trung thút thít hai cái rồi hỏi, “Cữu cữu, phụ thân của ta vẫn bình an chứ?”

“Ừm.”

Từ Bỉnh Trung không ở Chu gia được bao nhiêu ngày thì Từ Tam đã phái người đón hắn về đế đô. Từ Tam vừa nhìn thấy đầu sỏ thì lập tức giận đến điên người. Từ Bỉnh Trung vừa nhìn thấy phụ thân thì bị dọa đến mức hai chân mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt, lập tức nhảy ra sau lưng tổ mẫu đế trốn, ló ra nửa khuôn mặt rồi sợ hãi hô to, “Phụ thân, nhi tử thỉnh an ngài.”

Mẫu thân của Từ Tam là Lý thị vừa cười vừa vỗ tay tôn tử, “Vì sao gặp phụ thân mà ngươi lại sợ đến thế này?” Giống như tất cả tổ mẫu trong thiên hạ đều cưng chiều tôn tử, Lý thị nói với nhi tử, “Tam nhi, Trung nhi không dễ gì mới trở về, ngươi cũng nên nhẹ nhàng một chút, tiểu hài tử nhát gan, đừng dọa hắn nữa.”

Lúc trước Từ Bỉnh Trung gặp chuyện bất trắc, Từ Tam sợ lão thái thái lớn tuổi chịu không nổi đả kích nên toàn gia từ trên xuống dưới đều giấu nhẹm chuyện này. Vì vậy lão thái thái cũng không biết Từ Bỉnh Trung gây ra chuyện rắc rối như thế. Từ Tam lạnh lùng nói, “Cũng may là hắn nhát gan!”

“Mẫu thân, ta có chuyện chính sự muốn hỏi hắn.”

Từ Bỉnh Trung có chết cũng không nguyện ý cùng phụ thân ở riêng một mình, Lý thị cười, “Ta phân phó tiểu trù phòng làm sẵn thức ăn, gọi Đường nhi trở về luôn đi, cả nhà chúng ta ăn một bữa cơm đoàn viên.”

Có lời này của tổ mẫu thì Từ Bỉnh Trung mới dám đi cùng Từ Tam, dù sao trong chốc lát sẽ dùng bữa tối, cho dù có bị đánh thì e rằng cũng sẽ không quá nặng tay.

Tuy rằng Từ Tam hận không thể dùng gậy đập chết cái tên bại gia tử này, nhưng còn có một số chuyện muốn hỏi Từ Bỉnh Trung, đành phải tạm thời lưu cái mạng chó của tên tiểu tử khốn kiếp này lại.

Phụ tử hai người một trước một sau đi vào thư phòng của Từ Tam, Từ Tam ngồi trên chiếc ghế bành, trước tiên hỏi rõ ràng chuyện này từ đầu đến cuối, Từ Bỉnh Trung thành thật thuật lại tất cả, kể từ ngày đầu tiên mua lương thảo từ tay ai, vì sao lại nghĩ đến chuyện hùn vốn buôn bán, rồi lại bị hải tặc lừa gạt giả làm thương nhân thương thảo mua bán lương thực như thế nào, bị bắt ra sao, trong đại lao bị thẩm vấn mấy lần, ai thẩm vấn hắn, hỏi cái gì, hắn trả lời thế nào?

Từ Tam nghe cẩn thận, có vài chỗ Từ Bỉnh Trung muốn bỏ qua nhưng vẫn bị Từ Tam đào sâu vào truy vấn.

“Sau này không cho phép đi lại cùng bất cứ người nào trong tộc nữa nghe chưa.” Từ Tam lạnh giọng phân phó, thở dài một tiếng, “Nếu ngươi có chút liên lụy với tộc nhân thì phụ tử chúng ta nhất đao lưỡng đoạn.”

Từ Bỉnh Trung bị dọa trắng mặt, “Phụ thân–”

“Tuy Bỉnh Sinh là đường huynh của ngươi nhưng lần này ngươi cũng là bị hắn liên lụy.” Từ Tam thản nhiên nói, “Hoàng thượng hỏi ta, là giữ ngươi hay giữ Bỉnh Sinh?”

Từ Bỉnh Trung yên lặng quỳ xuống.

“Ngươi đi ra ngoài một chuyến cũng đã biết tốt xấu. Ở đế đô, dưới mí mắt của ta, có chuyện gì thì ta còn có thể bảo vệ ngươi.” Từ Tam mệt mỏi nhắm mắt lại, “Ở bên ngoài thì ai sẽ giúp ngươi?”

“Vậy mà ngươi còn muốn mượn sức ảnh hưởng của ta để phát tài nữa sao?” Từ Tam thật hận cái tên tai họa này, “Ngươi không biết nước sâu hay cạn vậy mà cũng dám bước xuống? Bị người ta mưu tính là chuyện bình thường.”

“Với tính nết này của ngươi, nếu không phải xuất thân của nhà chúng ta thì ngươi suy nghĩ một chút đi, nếu ngươi đổi chỗ với Bỉnh Sinh thì hiện tại ngươi còn có thể giữ cái mạng nhỏ này nữa không?” Từ Tam mở to mắt, nhìn hoa văn tinh xảo trên cột nhà, “Ngươi cũng biết quan hệ của ta và tộc nhân, lần này ngươi bình an trở về đế đô, Bỉnh Sinh rớt đầu, bọn họ sẽ càng hận phụ tử chúng ta hơn nữa. Bây giờ ngươi còn ngu ngốc tới lui với bọn họ, nếu cảm thấy áy náy vì cái chết của Bỉnh Sinh thì sẽ càng dễ dàng để người ta bắt được điểm yếu.”

“Phụ thân, cho dù như thế nào thì ta cũng sẽ không chân ngoài dài hơn chân trong đâu.” Từ Bỉnh Trung cảm thấy chỉ số thông minh của mình cũng không quá tệ.

“Chờ ngươi phát hiện chính mình chân ngoài dài hơn chân trong thì không biết gia đình chúng ta có thể lưu lại một chút bột phấn hay không nữa.” Từ Tam nghĩ đến đám nhi tử của mình rồi thở dài, “Trong ba huynh đệ các ngươi, đại ca ngươi thì thành thật, về sau mặc dù không có tiền đồ nhưng cũng không gây đại nạn; tam đệ của ngươi…” Nói đến Từ Bỉnh Đường đang ở trong Nội vụ phủ thì Từ Tam bắt đầu phát sầu.

Từ Bỉnh Trung vội nói, “Nghe nói Tam đệ đỗ tiến sĩ, thật sự là không đơn giản.”

Hắn vốn định nói lời tốt đẹp để lấy lòng phụ thân, nào ngờ Từ Tam chẳng hề vui sướng, trái lại càng thêm tức giận, lạnh lùng nói, “Đồng tiến sĩ, hừ, đồng tiến sĩ!”

“Phụ thân, lão tam mới có tí tuổi đầu, nếu đổi lại là ta, đừng nói là đồng tiến sĩ, ngay cả cử nhân cũng sờ không đến nữa là.”

Từ Tam rốt cục nổi đóa, “Khốn kiếp khốn kiếp! Vì sao các ngươi không so với mấy thứ tốt! Các ngươi đi nhìn người ta đi, Văn trạng nguyên, Võ trạng nguyên. Một đám tuổi trẻ nhân tài, con mụ nó, các ngươi ngoại trừ gây họa cho lão tử thì còn có thể làm gì được nữa?” Thật sự nhịn không được tức giận, lập tức quật Từ Bỉnh Trung vài cái.

Từ Bỉnh Trung kêu cha gọi nương, ôm đầu chật vật chạy ra ngoài.

“Đồ nhu nhược, không có tiền đồ.” Từ Tam lớn tuổi, vì thân phận mà không thể đuổi theo ra ngoài để truy đánh, đành phải thóa mạ vài câu.

Từ Bỉnh Trung không đọc sách nhiều, nhưng hiểu rõ hai câu này, tiểu bổng tắc thụ, đại bổng tắc tẩu. Lão cha đang nổi cơn tam bành, huống chi hắn lại gây ra đại họa, bất quá nếu lão cha thật muốn đánh chết hắn thì hắn cũng phải chuồn thôi. (Gậy nhỏ thì chịu được, gậy lớn thì bỏ chạy)

Từ Tam ở trong thư phòng rầu rĩ, thật sự sầu muốn chết vì ba nhi tử.

Từ Tam đang phát sầu thì chợt nghe thấy hạ nhân ở bên ngoài tiến đến bẩm báo, “Lão gia, đại tiểu thư đã quay lại, thái thái thỉnh lão gia sang đó.”

Nghe thấy nữ nhi về nhà, sắc mặt của Từ Tam thoáng nhu hòa, lại cảm thấy kỳ lạ, đã chạng vạng rồi mà vì sao nữ nhi lại về nhà ngay lúc này, chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra hay sao? Vội vàng đi vào nội trạch.

Từ Tam có ba nam một nữ, nữ nhi đứng hàng thứ hai trong đám huynh đệ tỷ muội, cũng bởi vì chỉ có một nữ nhi nên luận về thứ tự trong nhà thì đương nhiên phải xưng là đại tiểu thư.

Đại tiểu thư Từ Doanh Ngọc thuở nhỏ được Từ Tam rất sủng ái, hơn nữa nàng lại vô cùng thông minh trí tuệ, cầm kỳ thư họa đều biết, cũng không phải như các vị tiểu thư khác chỉ học những thứ này để tô vẽ cho bản thân mình, người ta là thật sự nghiên cứu thưởng thức, trình độ cực cao, văn chương phi phàm, rất có chân truyền của Từ Tam. Khiến cho Từ Tam phải thường xuyên nghiến răng nghiến lợi hận ba nhi tử, nếu có thể thay đổi một chút thì hắn cần gì phải phát sầu nữa?

Từ Tam vừa đi vừa suy nghĩ, nữ nhi xưa nay rất giỏi giang, xử lý mọi việc trong nhà đâu ra đấy, nữ tế cũng xem như có khả năng, vừa thi ân khoa đỗ tiến sĩ nhị giáp, vào Hàn Lâm viện làm Thứ cát sĩ, tiền đồ tốt đẹp đã ở trước mặt.

Nói đến nữ nhi, Từ Tam thật sự có một chút vui mừng. Lúc trước bao nhiêu người đến nhà làm mai, bao nhiêu thế gia hào môn mà Từ Doanh Ngọc cũng không chọn, chỉ chọn tiểu cử nhân Tăng gia vừa mới đỗ cử nhân.

Lúc đầu Từ Tam không hài lòng, Từ Doanh Ngọc nói rằng, không màng phú quý, chỉ vì người này.

Kết quả ánh mắt của Từ Doanh Ngọc không tệ, nay trượng phu đỗ tiến sĩ, bước vào Hàn Lâm viện. Ngay cả Từ Tam cũng cảm thấy nữ nhân rất biết nhìn người.

Từ Doanh Ngọc đang cùng mẫu thân nói chuyện, thấy phụ thân thì trên mặt lộ ra một chút ý cười, đứng dậy hành lễ, “Nữ nhi thỉnh an phụ thân.”

“Người trong nhà cả mà.” Từ Tam nâng tay, cười nói, “Ngươi và mẫu thân ngồi cùng nhau đi.” Tự mình tìm một chiếc ghế mà ngồi xuống.

Từ Doanh Ngọc cùng mẫu thân ngồi trên nhuyễn tháp, nàng năm nay hai mươi ba tuổi, đang là thời gian đẹp nhất của nữ nhân, trên thân mặc sam y màu ngó sen, đỉnh đầu cắm vài viên ngọc châu, rất thanh nhã phù hợp, mỉm cười nói, “Ta nghe nói nhị đệ đã trở lại, phụ thân, e rằng tộc nhân sẽ đàm tiếu không ít đó?”

“Mặc kệ bọn họ.” Từ Tam cũng không muốn nhiều lời về chuyện này với nữ nhi, trái lại chỉ hỏi, “Vì sao hiện tại lại về đây? Có việc gì ư?”

Nụ cười trên môi của Từ Doanh Ngọc chuyển sang đạm nhạt, nghiêm mặt nói, “Có một chuyện muốn thương lượng với phụ thân và mẫu thân.”

Từ Tam và lão bà nhìn thần sắc của nữ nhi, e rằng có chuyện lớn đang xảy ra, đều chuẩn bị tâm lý thật tốt, chờ một trái thuốc nổ giáng xuống. Quả nhiên một trái thuốc nổ suýt nữa đã làm phu thê hai người nổ tung, Từ Doanh Ngọc bình thản nói, “Nữ nhi muốn thôi Tăng Tĩnh.”

…………….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện