Hoàng Đế Hắc Hóa

Chương 31: Chương 31:



“Ta không đồng ý.” Từ Canh ngàn vạn lần không ngờ được, còn chưa hồi kinh lại nghe được tin tức khiếp sợ như vậy, nhất thời choáng váng, đợi phản ứng lại liền kịch liệt phản đối, “Là do ta có chỗ nào không thỏa đáng, bằng không Tân tiên sinh sao lại muốn từ quan? Ngài không quan tâm ta nữa ư?”
Hắn sốt ruột, ngay cả dáng vẻ cũng không để ý, bởi vì ngồi lâu trên xe ngựa mệt mỏi, nên chuyển qua giường nằm nghỉ, nghe thấy như vậy liền lăn lóc bật dậy, để chân trần nhảy từ trên giường xuống, kích động giữ chặt ống tay Tân Nhất Lai, vành mắt đỏ lên nói: “Tân tiên sinh đừng đi, nếu ngài cảm thấy ta còn chỗ nào không tốt, ta sửa là được.”
Tân Nhất Lai dở khóc dở cười, “Điện hạ hiểu lầm rồi, vi thần không hề muốn từ quan, chỉ là muốn tìm chuyện thích hợp hơn thôi. Nói thật thì, vi thần cũng không am hiểu chuyện lục đục trên triều, ngươi lừa gạt ta, đối với điện hạ cũng không giúp ích được nhiều. Chính sự trong triều, điện hạ cũng có thể tìm mấy vị các lão giúp đỡ, cho dù là gia phụ, hay là Lý các lão, Chung thượng thư, tất cả đều rất tán thưởng điện hạ, nếu ngài gặp khó khăn gì, các vị đại nhân nhất định ra tay tương trợ. Còn về vi thần, vốn dĩ am hiểu về khoa học, mấy năm gần đây luôn dốc lòng nghiên cứu, cũng có một chút thu hoạch, nếu có thêm thời gian nhất định có thể có thành tựu, ngày sau cũng có thể góp một phần sức lực vào việc phục hưng Đại Lương. Nếu như bị giam cầm trên triều đình, khỏi tránh bị trần tục quấn thân, nào còn sức lực đi nghiên cứu khoa học.”
Hắn tận tình khuyên bảo nói một lúc lâu, nhưng lúc này Từ Canh tâm thần chấn động, một chữ cũng không nghe được, chỉ lắc đầu không chịu.
Tân Nhất Lai nhìn thấy bộ dáng đáng thương của hắn, rất giống chó nhỏ bị người ta bỏ rơi, trong lòng vừa buồn cười, lại cảm động, ngẫm lại chuyện xây dựng viện khoa học cũng không phải là một hai năm có thể hoàn thành, cái khác không nói, chỉ tính riêng bến tàu này nếu là tổ tiên xây dựng, cũng phải một hai năm mới hiệu quả, đợi mỗi năm triều đình có thể thu được trăm vạn lượng bạc, hắn chỉ có từng này công có thể có chỗ đứng trong triều, xem như là tương lai của viện khoa học đi, quan viên trong triều cũng không dám khinh thường. Nghĩ đến đây, Tân Nhất Lai liền chuyển chủ đề, chuẩn bị có cơ hội khác lại nói tỉ mỉ với Từ Canh.

Đoàn người trước Tết rốt cuộc cũng về đến kinh thành, Tân phủ biết được tin tức thì rất vui mừng, Đại Trân và Thụy Xương còn tự mình đến ngoài cửa thành nghênh đón, Tân Nhất Lai và Thụy Hòa từ xa đã nhìn thấy hai tỷ đệ bọn họ, hành trình vất vả tức khắc tan biến.
“Hôm nay trời lạnh thế này, hai ngươi sao lại ra tới đây?” Tân Nhất Lai vui mừng oán trách, nhìn nhi tử, lại nhìn nữ nhi, vui mừng đến miệng không khép được, mới thôi trách cứ, “Thụy Xương là nam hài tử, ra nghênh đón thì cũng thôi đi, con là một cô nương gia, ngày đông giá rét chạy ra ngoài làm gì? Nếu như bị cảm lạnh thì làm thế nào? Nữ hài tử, phải biết yêu chính mình.”
Đại Trân đưa ngón trỏ lên môi hắn làm động tác im lặng, đè thấp giọng nói: “Cha người nhỏ giọng chút, đừng để cho Thái Tử điện hạ nghe được. Bằng không, con sẽ bị bại lộ, đến lúc đó lại trị con tội khi quân phạm thượng thì sao?’

Tân Nhất Lai phối hợp mà ngậm chặt miệng, thần thần bí bí gật đầu, “Nói đúng, chúng ta mau chóng trở về, ngàn vạn lần đừng để Thái Tử nhìn thấy.” Kết quả lời vừa mới dứt, Từ Canh liền xốc màn xe ra xem, ánh mắt rơi trên người Đại Trân, biểu tình lập tức ôn hòa đi nhiều, “Tam lang tới?”
Động tác Đại Trân cứng lại, nhanh chóng thay khuôn mặt tươi cười, xoay người lại hành lễ: “Gặp qua Thái Tử điện hạ.”
Từ Canh vội vàng chặn lại, “Đừng, giữa chúng ta sao phải khách khí như vậy.” Ánh mắt hắn ấm áp mà nhìn qua Đại Trân một lần, lộ ra vẻ ngoài ý muốn, “Mới bao lâu không thấy, tại sao lại cảm thấy đệ cao hơn rồi.”
“Không cao hơn, là mập hơn.” Đại Trân ngượng ngùng nói, “Vừa đến mùa đông thường rất lười nhác, không muốn ra khỏi cửa, cả ngày ở trong phủ ăn uống, mới một tháng mà béo lên vài cân. Nếu năm sau huynh gặp ta chỉ sợ đã tròn như quả bóng rồi.”
“Béo chút cũng tốt, đệ lúc trước cũng rất gầy.”
Hai người bọn họ lải nhải đến tận việc nhà, làm cho Thụy Xương không nhịn được mà quay đầu lại xem, lại nhỏ giọng nói với Thụy Hòa: “Đệ cũng đã gặp qua Thái Tử hai lần, cũng chờ ở ngoài cửa thành từ sáng, vậy mà hắn lại không nhìn ra, chỉ nói chuyện với A Trân. Đệ thấy, có phải đã sớm biết được A Trân là một cô nương không?”
Khuôn mặt Thụy Hòa trầm lại không hé răng, Tân Nhất Lai tai thính, nghe được Thụy Xương nói vậy, cười nói: “Ngươi đừng suy nghĩ vớ vẩn, tính tình Thái Tử điện hạ ta còn không hiểu sao, không thể giấu được tâm sự, nếu như đã nhận ra A Trân thì sẽ không phải bộ dạng này. Hắn cùng A Trân nói chuyện là bởi vì hai người bọn họ hợp, ngươi có thể nói chuyện sao?”
Thụy Xương lập tức im lặng không lên tiếng, Thụy Hòa trước sau vẫn không nói lời nào, ánh mắt nặng nề nhìn vào Từ Canh cùng Đại Trân đang nói chuyện khí thế ngất trời, cũng không biết đang nghĩ cái gì.

Đại Trân và Từ Canh rốt cuộc cũng ôn chuyện xong, ôm quyền cáo biệt, Thụy XƯơng rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, rầm rì nói: “Giao tình thật tốt, có thể nói nhiều như vậy?”
Đại Trân liếc xéo hắn một cái, “Đệ không phải ghen tị chứ?”
“Xùy… nói cái gì vậy.” Thụy Xương tạc mao nói: “Lại không phải là cô nương xinh đẹp, một tên đại lão gia, ta ghen tị làm cái gì? Còn không thích nói chuyện với hắn ý, những điều ta nói hắn nghe cũng không hiểu.” Hắn bày ra bộ dáng mình rất cao thâm, biểu tình đặc biệt ngạo kiều.
Nghe hai tỷ đệ nói chuyện không dinh dưỡng làm cho Thụy Hòa rất đau đầu, đỡ trán không biết nói gì cho tốt, lại nhìn Tân Nhất Lai đang ngồi bên cạnh nghe không thiếu một chữ, biểu tình bình tĩnh, Thụy Hòa cảm thán sâu sắc cha hắn thật bình tĩnh, loại khí chất đạm nhiên này cả đời hắn cũng không học được.

Nhưng mà khi hai tỷ đệ nói chuyện ngày càng khiến người ta không đỡ nổi nữa, Tân Nhất Lai rốt cuộc không nhịn được nữa lên tiếng đánh gãy, “Không phải A Trân gửi thư nói hai tỷ đệ đang nghiên cứu máy dệt vải sao? Cha vẫn đang chờ đợi hai đứa làm ra máy dệt vải Jenny đó.”
“Máy dệt vải Jenny là cái gì?” Thụy Hòa lập tức bắt được vấn đề trong lời nói của Tân Nhất Lai, “Vì sao lại kêu tên này?”
Tân Nhất Lai sửng sốt, mới phát hiện mình trong lúc lơ đãng đã nói sai rồi, nhưng mà không có chuyện gì, dù sao trong xe ngựa chỉ là người nhà, tiểu hài tử cũng dễ lừa gạt (Thụy Hòa cũng không phải…), vì thế hắn liền giải thích công dụng của máy dệt Jenny, lại nói: “Người sáng tạo ra máy dệt Jenny có con gái tên là Jenny, cho nên mới đặt tên là Jenny.”

Đại Trân nghe thế đặc biệt hưng phấn, kích động nói: “Đợi chúng ta làm xong máy dệt, cũng đặt tên là Đại Trân được không.”
“Ngu ngốc!” Thụy Xương không chút lưu tình nào mà phủ quyết nói: “Nơi này không phải là Tây Dương, tên húy của nữ nhi sao có thể tùy tiện kêu, ngươi sau này còn muốn làm mai, còn muốn gả chồng hay không? Nếu như muốn lấy tên thì lấy tên Thụy Xương mới đúng.”
“Đúng cái đầu ngươi ý.” Đại Trân không chút khách khí mà vạch trần: “Ngươi có bản lĩnh làm ra máy dệt thì ta không nói cái gì, cố tình Hồ Trường Cẩm người ta so với ngươi còn giỏi hơn nhiều, tiến triển bây giờ đều là chủ ý của người ta. Nếu như máy dệt làm ra, cũng không đến phiên ngươi được lấy tên.”
Khuôn mặt Thụy Xương đỏ ửng lên, lại xấu hổ lại khó nói. Hắn từ nhỏ đã đi theo Tân Nhất Lai học khoa học, trong mấy huynh đệ hắn là người thông minh nhất, Thụy Xương tự cho mình là giỏi, không nghĩ tới lần này làm máy dệt lại xuất hiện một Hồ Trường Cẩm đè ép hắn, Thụy Xương lập tức chịu đả kích, mà nay bị Đại Trân không chút khách khí nói tới, trong lòng hắn càng thêm không được tự nhiên.
Sắc mặt hắn biến đổi, Đại Trân liền ý thức được mình lỡ lời, vội vàng xin lỗi nói: “Nhị lang đừng nóng giận, ta không đúng, ta không nên nói ngươi như vậy. Ngươi tuổi còn nhỏ, lại chưa từng tiếp xúc với máy dệt vải, tự nhiên phản ứng sẽ chậm một chút, ta cũng nhất thời buồn bực mới lỡ lời nói lung tung, ngươi nhất định đừng để trong lòng.”
Muốn nói, tính tình Đại Trân rất giống Tân Nhất Lai, lúc tức giận thì nói không lựa lời, một khi phát hiện mình không đúng, nhận lỗi cũng rất vui vẻ, cúi đầu khom lưng với bọn họ mà nói không đáng chút nào. Thụy Xương lại không phải người lòng dạ hẹp hòi, nghe nàng nói vậy, chính mình cũng ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: “Tỷ nói không sai, lần này biểu hiện của ta đích thực không bằng Hồ huynh, để hắn lấy tên mới đúng.”
Tân Nhất Lai cười ha ha nói: “Không có việc gì, nhìn cha mà xem, nói không chừng có thể đoạt quyền đặt tên máy dệt vải đó.”
Ánh mắt Đại Trân sáng lên, “Ý tứ của cha, kỳ thật người biết làm thế nào sao?” Nàng biết cha của nàng không cái gì không làm được.
Tân Nhất Lai thẳng thừng lắc đầu: “Ta cũng không dám cam đoan, nhưng mà vẫn hiểu nguyên lý của nó, về sau có thể suy nghĩ thêm, mấy đứa cũng có thể suy nghĩ thêm, cuối cùng cũng có thể làm ra. Đúng rồi, tiểu lang quân Hồ gia kia ta cũng đã gặp qua, nhìn lịch sự nhã nhặn bộ dáng nói chuyện không lớn, lại thông minh như thế ư?”
Thụy Xương vội vàng trả lời: “Hồ huynh quả thật rất thông minh, trong đầu có rất nhiều ý tưởng hay ho, tuy rằng không phải đều có thể dùng được, nhưng lại rất thú vị, nhi tử cũng giật mình đó.”

Nói thật, Hồ Trường Cẩm ở Quốc Tử Giám không tính là quá xuất chúng, cho dù là làm văn hay đọc sách đều rất bình thường, có thể tiến vào Quốc Tử Giám vẫn là do thân phận tôn tử Hồ gia, mấy học sinh của Quốc Tử Giám đối với hắn cũng không quá thân thiện, ngay cả Thụ Xương khi Hồ Trường Cẩm đưa ra ý muốn hỗ trợ cũng không tình nguyện, không nghĩ mới đến mà đã bị vả vào mặt. Nhưng mà Thụy XƯơng là người tính tình rộng rãi, không chỉ không ghen ghét, mà vì lúc trước mình khinh thường hắn mà rất tự trách.
Tân Nhất Lai sờ sờ cằm, “Một nhân vật vi diệu như vậy, nhất định phải tự mình gặp mới được.”
Sau đó bọn họ hồi phủ phủ liền nghe hạ nhân thông báo, lang quân Hồ gia lại đến, Thụy Xương nghe vậy vội vàng xuống ngựa chạy vào trong sân.
“Vẫn ở trong viện của Nhị lang.” Hoành thúc nói, khi nói chuyện trên mặt có biểu tình khác thường. Trong lòng Tân Nhất Lai lập tức sinh ra dự cảm không tốt, “Hồ gia lang quân đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Hoành thúc lén lút nhìn trái phải, hạ giọng nói: “Nghe nói Hồ gia lang quân bị Tế Tửu đại nhân đuổi ra ngoài.”
“Hả?” Tân Nhất Lai vỗ trán một cái, cái này là hỏng rồi, sườn núi kết thành núi lớn rồi! Hồ gia Tế tử và Tân Thái phó đều nổi tiếng không dễ chọc, máy dệt vải nhà hắn làm cho tôn tử của người ta chạy đến đây, Hồ tế tửu khẳng định sẽ không bỏ qua cho bọn họ, nói không chừng còn ở phủ của bọn họ làm ra một cái gì đó.
“Đại gia ngài xem phải làm sao đây?” Hoàng thúc cũng biết việc này vừa to lại vừa nhỏ cảm thấy khó xử nói: “Cũng sắp đến tết rồi, chẳng nhẽ lang quân Hồ gia sẽ ở phủ chúng ta ăn tết?”
Tân Nhất lai cũng đau đầu, “Này cũng không thể đuổi người đi. Tại sao mới hồi kinh đã mang đến cho ta một vấn đề khó giải quyết thế này, ai ya, ta đau đầu quá….” Hắn vừa mới dứt lời, đi về phía viện của Thụy Xương, nghĩ muốn cùng vị lang quân Hồi gia nói chuyện một chút,
Bỗng nhiên cảm thấy mình trở thành bác sĩ tâm lý của thanh thiếu niên.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện