Dưỡng Thú Thành Phi

Quyển 2 - Chương 2-1



Nước Luật Vân? Nhớ tới quốc gia này, Tịch Tích Chi liền giống như nhìn thấy cá Phượng Kim Lân được lột sạch vảy, đang rán trong chảo dầu.

Tịch Tích Chi chớp mắt, con ngươi màu xanh lam trong suốt chuyển động mấy vòng. Vừa hay ao Thanh Nguyên không còn thừa lại mấy con cá, tới thật đúng lúc.

Nếu như bị người biết Tịch Tích Chi đơn thuần coi vị thái tử nước Luật Vân kia đến chỉ là người đưa cá thì sợ rằng tất cả mọi người phải cười đến rụng răng.

Nước Luật Vân là một trong những nước có tài nguyên và quân sự hàng đầu, tuy quốc gia này không cường đại như nước Phong Trạch nhưng thực lực không thể coi thường. Ít nhất trong các nước, nước Luật Vân tuyệt đối là quốc gia xếp số một số hai.

Lưu Phó Thanh có năng lực làm việc rất cao nên sau khi nhận được tin, ông lập tức tiến ra trạm dịch ngoài thành để nghênh đón.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tịch Tích Chi ôm tâm trạng hiếu kỳ, chết cũng phải chui vào trong ngực An Hoằng Hàn để theo hắn vào triều.

Từng tia nắng chiếu vào điện Kim Loan bao chùm lên một vầng sáng màu vàng nhạt tạo ra sự uy nghiêm huy hoàng. Tất cả đại thần bày trận địa sẵn sàng đón quân địch, chia ra đứng hai bên chỉnh tề, trên người bọn họ đều cùng mặc chung một kiểu triều phục mang theo không khí nghiêm túc.

Ở bậc chín trên đài cao, An Hoằng Hàn trang nghiêm ngồi trên ngai vàng Kim Long, gương mặt tuấn tú không chút biểu cảm.

Đôi mắt trên khuôn mặt con chồn nhỏ mở to, cặp móng duỗi thẳng đặt lên trên đùi An Hoằng Hàn. Lỗ tai nhọn của con chồn nhỏ thỉnh thoảng rung rung hai cái, hoặc là con ngươi chuyển động liếc xung quanh, đánh yêu đến làm mọi người muốn ôm nó vào trong lòng giày vò một trận.

Song ngoại trừ An Hoằng Hàn ai dám thật sự động tay chân lên người con chồn nhỏ?

Các vị đại thần đều chờ đợi thái tử nước Luật Vân đến, An Hoằng Hàn cũng không ngoại lệ, rảnh rỗi không có việc gì làm, hắn liền tóm móng vuốt con chồn nhỏ, thỉnh thoảng bóp hai cái, đôi khi cố ý lật ngược bụng con chồn nhỏ lên trời, sau đó bàn tay không ngừng vỗ về chơi đùa phần lông ở giữa bụng nàng như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Tịch Tích Chi cắn răng kêu ‘chít chít’ hai tiếng, nhiều người nhìn vậy, ít nhất hắn phải cho nàng một chút thể diện chứ. Tịch Tích Chi giùng giằng, muốn né tránh bàn tay lớn kia.

"Bộ lông dài như vậy, trẫm nhìn xem trên mình ngươi có bọ chó hay không?" An Hoằng Hàn giải thích lý do, nhưng lại giở trò, không ngừng lật bộ lông con chồn nhỏ hết chỗ này đến chỗ khác.

Trong lòng Tịch Tích Chi mắng to, hắn mới có bọ chó, toàn thân hắn đều có bọ chó! Tiếc rằng sức lực của nàng bé nhỏ, dù nàng giãy giụa, quấy rối ra sao cũng không chạy thoát khỏi ma trảo của vị Đế Vương nào đó. Đồng thời, lúc này, nàng càng thêm kiên định quyết tâm tu luyện thành người.

Đợi lúc nàng hóa thân thành người thì không còn một cọng lông trên người, xem khi đó hắn định làm sao kiếm cớ bắt bọ chó cho nàng bắt.

An Hoằng Hàn không biết suy nghĩ trong lòng con chồn nhỏ, nếu hắn biết thì nhất định hắn sẽ không nhịn được nâng lên khóe môi. Ngoài bắt bọ chó ra, chẳng lẽ lại không có những cái cớ khác sao?

Một người một con chồn chơi đùa hưng phấn trên ngai vàng Kim Long, nhưng các đại thần đang đứng phía dưới ngay tư thế đứng cũng chưa thay đổi đến mức cặp chân đã không chịu được run rẩy, từng giọt mồ hôi chảy ròng qua bên tai trôi xuống.

Ngay khi tất cả mọi người sắp đợi chờ không nổi nữa thì ngoài điện bỗng truyền đến một tiếng hô to: "Thái tử nước Luật Vân đến!"

Dẫn đầu là Lưu Phó Thanh, đi sau ông là hơn mười nam nhân ngoại quốc.

Trong đó có một nam nhân tuổi tầm trên dưới hai mươi khiến hai mắt mọi người bỗng phát sáng.

Ít nhất ánh mắt đầu tiên Tịch Tích Chi nhìn đã ngay lập tức phát hiện ra hắn ta trong đám người. Dĩ nhiên không thể thiếu được mối liên quan đến dáng vẻ bên ngoài của hắn ta. Nam tử mặc bộ y phục màu trắng sáng sủa, trên đầu đội chiếc mũ khảm báu vật Tử Kim, bên trán là hai hạt dây châu bằng vàng rủ xuống, còn khóe miệng luôn nở nụ cười nhàn nhạt làm cho người ta có cảm giác đang đắm chìm trong cơn gió mùa xuân.

Dùng thành ngữ ‘mặt mũi như ngọc’ để miêu tả hắn ta cũng không quá khoa trương chút nào.

Nói đến người có thể so sánh được, Tịch Tích Chi quay chiếc đầu nhỏ đầy lông lá ra sau, nghiêm túc nhìn An Hoằng Hàn mấy lần. Nàng gật đầu thật sự nghiêm túc một phát, hai nam nhân này không chỉ trái ngược nhau về bề ngoài mà ngay cả tính cách cũng hoàn toàn khác biệt nhau. Người trước thì lãnh khốc tàn bạo, gương mặt luôn lạnh lùng như người khác thiếu nợ hắn; còn người sau thì dịu dàng như gió, nụ cười nhàn nhạt không rời miệng.

An Hoằng Hàn đưa tay gõ xuống đầu con chồn nhỏ, "Ngươi cứ chăm chú nhìn theo hắn ta, chẳng lẽ ngươi nghĩ đứng núi này trông núi nọ?"

Đông Phương Vưu Dục nổi danh là mỹ nam tử nước Luật Vân, nghe nói hắn ta còn là một trong Tứ Đại Tài Tử nước Luật Vân. Nhưng mà. . . . . . Ngàn vạn lần đừng bị vẻ ôn hòa dịu dàng bề ngoài của hắn ta lừa, nội tâm bên trong của hắn ta là một người vô cùng xảo quyệt. Nếu không thì sao có thể vững vàng đoạt được vị trí thái tử.

Con chồn nhỏ nâng đệm thịt hình hoa mai ở dưới móng vuốt mình lên, đập mạnh một cái lên mu bàn tay An Hoằng Hàn.

Mu bàn tay khẽ truyền đến một trận cảm giác đau đớn, nhưng điều đó chưa đủ để chọc giận An Hoằng Hàn. Nói cách khác, trong mắt hắn, con chồn nhỏ này chưa từng có một lần thật sự chọc giận hắn.

"Vậy mà thẹn quá hóa giận." An Hoằng Hàn giơ tay đặt lên lưng nàng, nhìn chằm chằm dấu vết màu đỏ phía trên trán.

Bộ lông Tịch Tích Chi rum lên, cuối cùng nàng ‘rầm rì’ một tiếng, uốn éo thân thể không nhìn An Hoằng Hàn, ngồi sinh hờn dỗi, nhìn chằm chằm xuống đại điện.

"Tham kiến bệ hạ, hai tháng trước nhận được phong thư mà bệ hạ đưa tới, cho nên lần này bản điện hạ cố ý hộ tống cá Phượng Kim Lân tới đây." Làm động tác biểu hiện lễ nghi, thái tử nước Luật Vân khẽ thi lễ, khóe miệng phơi ra dáng vẻ tươi cười thản nhiên.

Khí chất của hắn ta phi phàm, lời nói cử chỉ rất đúng mực. Ngũ quan đoan chính, cặp mắt dài hẹp lộ ra nét dịu dàng như nước.

"Chẳng qua là chuyện nhỏ, sao có thể phiền thái tử điện hạ tự mình đi một chuyến. Chỉ là. . . . . . Nếu đã tới nước Phong Trạch thì trẫm cũng nên tận tình làm chủ một phen, không bằng thái tử điện hạ ở lâu tại nước Phong Trạch dạo chơi mấy ngày, nhìn phong cảnh nước Phong Trạch xem." Giống như trong lời hắn nói có thâm ý khác, An Hoằng Hàn đưa ra một cánhs tay nhẹ nhàng trêu chọc con chồn nhỏ.

Lời nói mang khí phách uy nghiêm từ trên cao truyền xuống, vang vọng thật lâu trong đại điện.

Đông Phương Vưu Dục phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay, trên nó vẽ một cây tùng còn vịnh một bài thơ khen ngạo khí cao chót vót của loài cây này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện