Đại Mạc Dao

Quyển 1 - Chương 3: Gặp lại



Ở thành Đôn Hoàng, sau khi trả đủ tiền, tôi được một đoàn buôn đồng ý dẫn theo cùng về Trường An.

Tôi mang theo toàn bộ gia tài chen chúc với bốn người khác trên xe ngựa. Gọi là toàn bộ gia tài, chẳng qua chỉ có một bộ váy Lâu Lan là đáng giá.

Cha từng kể cho tôi rất nhiều về cảnh vật Trường An, tôi cũng từng vô số lần tưởng tượng về Trường An, nhưng khi tận mặt nhìn thấy nó, tôi vẫn bị chinh phục trước vẻ hùng vĩ trang nghiêm ấy. Dùng mắt áng chừng con đường đang đi, đại khái rộng khoảng mười lăm trượng, mặt đường có hào nước chia thành ba làn, làn đường ở giữa rộng sáu đến bảy trượng, hai bên rộng khoảng bốn trượng. Lúc mới vào thành, hán tử đánh xe nói với tôi đầy vẻ tự hào, rằng làn ở giữa là ngự đạo dành cho thiên tử Đại Hán, hai bên thì để quan lại và dân thường đi lại.

Trải hết tầm mắt là những phủ đệ lộng lẫy, san sát nối tiếp nhau, mái hiên tưởng chừng như nối liền đến tận chân trời, hai bên con đường rộng rãi trồng các loại cây như hòe, du, tùng, bách, rậm rạp tươi tốt, cành lá sum suê, tăng thêm nét đẹp dịu dàng cho tòa hoàng thành.

Tôi ôm bọc đồ của mình, mải miết đi dọc con đường, chìm đắm trong cảm giác hưng phấn của người lần đầu đến Trường An. Mỗi góc nhà, mỗi cây cầu đều khiến tôi cảm thán không thôi, tôi nghĩ mình bắt đầu hiểu được tình cảm của cha rồi, một người từ bé đã nhìn quen sự phồn hoa đẹp đẽ này chỉ sợ khó lòng yêu thích nổi lều trại đơn sơ và vùng đất nhìn trái nhìn phải không trâu thì dê kia.

Không biết đi mất bao lâu, lúc trời sâm sẩm tối, tôi mới ý thức được mình cần phải tìm nơi nghỉ ngơi. Mặc dù đã chọn lữ quán rẻ nhất, nhưng tiền trong tay tôi cũng chỉ đủ ở mười mấy ngày. Tôi ngồi dưới ánh đèn cẩn thận đếm lại số tiền, bất giác nhớ nhung ngày tháng không phải tiêu tiền ở Tây Vực, sau này tôi sẽ sống kiểu gì đây?

Đang ngồi đờ đẫn dưới ánh đèn, bỗng nhớ ra dùng đèn lại phải trả thêm tiền dầu nữa, tôi vội vã dọn dẹp đồ đạc, tắt đèn đi ngủ. Trong bóng tối, tôi thừ người lo lắng, rồi lại phá lên cười. Thành Trường An lớn thế này, có thể nuôi sống bao nhiêu người, chẳng lẽ tôi không bằng những người khác? Tôi có tay có chân, lẽ nào còn sợ chết đối? Thật là lo sợ hoang đường!

Thế nhưng, lúc đi loanh quanh khắp thành Trường An, tôi bắt đầu ngờ vực, tôi thật sự nuôi sống được bản thân ư? Tỳ nữ, ca kỹ, mấy thứ này đều phải bán thân, tôi chắc chắn sẽ không bán mình, để cho kẻ khác kiểm soát cuộc sống của mình. Thêu thùa may vá tôi đều không biết. Những thứ con gái cần biết thì tôi lại không biết, thêm nữa phiền phức nhất là tôi không có người bảo lãnh, có một quán nọ nghe nói tôi biết chữ biến tính tiền, tiền công chỉ bằng một phần ba của đàn ông, bà chủ khôn ngoan ấy đã hơi xiêu lòng, nhưng khi bà ấy hỏi tôi “Có ai ở thành Trường An có thể bảo lãnh cho cô không,” thấy tôi lắc đầu, bà ta cũng đành lắc đầu tiếc nuối. Họ không thể thuê một người không rõ lại lịch.

Tôi thử đi tìm bọn Tiểu Hoắc, nghĩ rằng ít nhất bọn họ cũng có thể bảo lãnh cho tôi, nhưng đi hỏi hết nhà buôn này đến nhà buôn khác, tất cả đều lắc đầu, nói chưa từng thấy thương nhân buôn bán hương liệu như thế. Tôi bất lực và thất vọng, thầm oán trách, quả nhiên Tiểu Hoắc đã lừa tôi.

Sắp đến Tết Trùng Cửu, các cửa hàng sốt ruột đã đặt cây thù du trước cửa[1], trên các sạp bán hoa cũng trải thêm thù du, các tiểu điếm chất đầy những vò rượu hoa cúc ra bên ngoài hòng thu hút sự chú ý của người qua lại, người người đều đắm chìm trong niềm hân hoan của ngày lễ, còn tôi thì đã không một đồng dính túi. Từ hôm qua đến giờ, tôi chưa ăn tí gì, tối nay cũng không biết sẽ trú thân ở đâu nữa.

[1] Người xưa coi cây thù du là vật thờ cúng, trang sức, trừ tà. Trong sách Tây Kinh tạp ký của Cát Hồng thời Tấn có ghi, sủng phi của Hán Cao Tổ Lưu Bang là Thích phu nhân, mỗi năm đến ngày mùng chín tháng Chín, đầu cài cành thù du, uống rượu hoa cúc, ăn bánh ngọt, ra ngoài hoan yến.

Không khí phảng phất mùi hương thù du nồng nàn, hoa cúc dìu dịu, và niềm hân hoan trên mặt mọi người tất thảy không liên quan gì đến tôi, giữa phố xá phồn hoa người qua kẻ lại ấy, tôi chỉ có một thân một mình.

Tôi ôm bọc đồ đi ra ngoại thành. Phía Tây có một cánh rừng bạch dương, tối nay tôi định ở đấy, ít nhất có thể đốt lửa sưởi ấm, nếu may mắn sẽ bắt được một con thỏ hay con gì đó. Ngủ ngoài đồng hoang đối với tôi là chuyện bình thường như cơm bữa, nhưng đói bụng thật sự chẳng dễ chịu chút nào.

Lúc tâm tình ủ rũ, tôi từng nghĩ phải chăng mình đã sai lầm, cũng từng cân nhắc đem cầm bộ váy Lâu Lan lấy tiền quay về Tây Vực. Nghĩ tới nghĩ lui lại thấy không cam lòng, chắc cha không ngờ được cô con gái người Hán được mình nuôi dạy cẩn thận lại không sống nổi trong thành Trường Án của Hán triều.

Đến rừng bạch dương, tôi phát hiện có không ít người suy nghĩ giống mình, rất nhiều ăn mày đều chọn nơi đây nghỉ ngơi, bọn họ túm năm tụm ba quây quần quanh đống lửa ăn uống nói chuyện.

Tôi lặng lẽ đi xuyên qua từng đống lửa, mùi đồ ăn làm cho bụng tôi bắt đầu đau. Tôi nhắm trúng một cái cây to, đang chuẩn bị tối nay nằm ngủ một giấc ở đó, thì một gã ăn mày ngồi bên đống lửa đã hét lên rồi nhảy ra, ngoác miệng mắng mỏ: “Con nha đầu chết tiệt, không hiểu quy củ à? Đấy là địa bàn của gia gia ngươi đây.”

Tôi quay người trừng mắt tức giận nhìn kẻ đó, sao hắn không dùng nước tiểu đánh dấu phạm vi thế lực của mình như loài sói đi, mà cho dù tôi có vô tình mạo phạm, cũng không nên nói ác như thế chứ. Nhưng nghĩ kỹ lại thấy hà tất so đo với một kẻ hèn kém thế này, tôi chỉ cúi đầu đi tìm chỗ khác.

Hán tử bên cạnh chằm chằm nhìn tôi với ánh mắt xấu xa, đoạn liếm môi dưới nói: “Tiểu nương tử, bên đó cũng có người chiếm rồi, nhưng nếu nàng chịu hát cho lão gia nghe một bài, biết đâu lão gia vui vẻ lại chia chỗ nằm cho, cho nàng ngủ cùng một đêm.” Cả đám ăn mày phá lên cười ầm ĩ.

Tôi quay người nhìn bọn họ, chực ngồi xổm xuống đất rút thanh chủy thủ giấu trong giày ra, thì một kẻ ăn mày còn ít tuổi, tay bưng vò rượu, nghênh ngang đi về phía ba tên vô lại kia, hờ hững nói: “Này đầu hói, tiểu gia hôm nay may mắn, không ngờ lại xin được một vò rượu hoa cúc thượng hạng ở Nhất phẩm cư này.”

Bọn ăn mày nghe thấy thế đều rời mắt khỏi tôi, nhìn chằm chằm vào vò rượu trên tay gã kia. Gã mắng tôi lúc đầu cười ha hả: “Tiểu tử nhà ngươi còn nhỏ mà lanh lợi láu cá ghê, đám ăn mày ở đây chẳng ai bằng ngươi cả.”

Gã ăn mày nhỏ khoan thai ngồi xuống, đưa vò rượu trên tay cho người kia: “Các ngươi cùng uống một ít đi, đừng khách khí với tiểu gia, mấy anh em chúng ta hôm nay cùng vui, học theo các đại lão gia ăn Tết nào.” Ba gã ăn mày lập tức tươi tỉnh, mặt mũi nở nang cả ra, hò hét ầm ĩ đánh toan phạt rượu, đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi.

Một lão ăn mày đầu tóc bạc trắng đi đến bên cạnh tôi nói: “Khuê nữ à, đời người ta không có cái hố nào là không vượt qua nổi, cũng không có nỗi bực nào không chịu nổi. Bọn họ nói chuyện đều bừa bãi vô tâm, cháu đừng để trong lòng. Nếu cháu không ngại, cùng lão đi đốt lửa sưởi ấm đi.”

Mấy ngày qua đã nếm trải đủ nhân tình ấm lạnh, vài câu nói dịu dàng đã khiến nỗi giận trong lòng tôi lập tức biến mất. Tôi cắn môi gật gật đầu, đi theo sau lưng lão ăn mày đến bên đống lửa. Ông ta cười híp mắt lấy trong túi ra hai chiếc bánh, đặt lên nướng trên lửa, lại đảo mắt nhìn quanh một lượt, thấy không ai chú ý, mới đưa cho tôi một cái hồ lô: “Uống ngụm rượu hoa cúc trước cho ấm người, bánh một lát nữa sẽ được.”

Một bọc vàng với người giàu chưa chắc đã là gì, nhưng đồ ăn trong tay ăn mày thì còn quý hơn vàng nên tôi lưỡng lự chưa giơ tay ra. Lão ăn mày nghiêm mặt nói: “Cháu chê đồ của ăn mày?” Tôi lắc lắc đầu, lão lại nói: “Cháu sợ rượu nặng? Yên tâm, đây là rượu hoa cúc của Nhất phẩm cư ủ riêng cho Tết Trùng Cửu, thích hợp cho mọi người già trẻ trong nhà uống, hương vị ngọt thuần, cũng không nặng đâu.”

Tôi nói: “Chúng ta không quen không biết, lúc nãy vị tiểu huynh đệ kia giải vây giúp cháu, cháu đã cảm kích lắm rồi.”

Lão ăn mày đưa mắt đánh giá tôi kỹ lưỡng, cười nói: “Trên đời ai mà chưa từng gặp khó khăn này nọ, ngay cả hoàng đế còn phải cần tể tướng giúp cơ mà!” Nói rồi, lão dúi luôn hồ lô vào tay tôi, tôi đành cầm lấy bầu rượu thấp giọng nói: “Cháu cảm ơn ông.”

Ông lão vừa đưa bánh đã nướng xong cho tôi, vừa thấp giọng cười nói: “Cẩu Oa Tử đâu để người ta trục lợi dễ dàng thế, trong vò rượu ấy có pha lẫn cả nước đấy.”

Buổi tối tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Sau đó Cẩu Oa Tử bảo, nếu tôi không sợ khổ, có thể đến các nhà gõ cửa sau hỏi xem có cần người giặt y phục không, vì lúc gã đi ăn xin từng nhìn thấy có người đàn bà gõ cửa nhận y phục về giặt cho người ta. Sức lực tôi có, khổ cũng không sợ, chỉ cần có thể nuôi sống bản thân trước. Trong lòng tôi thầm cầu nguyện ngày mai được may mắn.

Trời vừa tờ mờ sáng, tôi đã vào thành thử vận may, vào thành rồi mới nhớ ra, lúc đi vội vã, không ngờ lại để quên bọc đồ ở chỗ gia gia và Cẩu Oa Tử. Sau đó nghĩ lại, trong đó cũng chỉ có mỗi bộ váy là đáng tiền, dù gì bọn họ đều là người đáng tin cậy, tối qua đã hẹn sẽ quay lại gặp họ, chuyện quan trọng trước mắt là phải đi tìm việc làm đã.

Gõ cửa nhà nào tôi cũng bị từ chối. Sau đó một vị đại nương tốt bụng nói với tôi, việc giặt đồ đều là người quen đến nhà gõ cửa nhận làm, chứ không phải tùy tiện đưa cho người ngoài. Tôi không bỏ cuộc, vẫn đi gõ cửa hết nhà này đến nhà khác.

“Y phục trong nhà bọn ta có người giặt rồi.” Một hán tử thân hình khôi vĩ xua tay bảo tôi đi, bấy giờ một người đàn bà trang điểm xinh đẹp đang định ra ngoài, lúc cô ta lướt qua người tôi, tôi đang hỏi: “Thế còn việc vặt nào khác không? Việc gì ta cũng làm hết, chỉ cần cho ta ăn bữa cơm là được rồi.”

Hán tử còn chưa lên tiếng, người đàn bà nọ đã dừng chân lại, đánh giá tôi một lượt từ trên xuống dưới, vẻ hơi suy tư, rồi hỏi: “Ngươi là người nơi khác đến à?” Tôi gật đầu.

Bà ta hỏi: “Đến đây bao lâu rồi? Tiếng Trường An nói khá lắm, ta không nhận ra là giọng vùng ngoài.”

Vì cơ hội việc làm này, tôi thành thật trả lời: “Khoảng nửa tháng rồi, ta học tiếng rất nhanh.”

Người đàn bà kinh ngạc gật đầu: “Xem ra là người thông minh. Ở Trường An không có họ hàng thân thiết à?”

Thấy tôi cười khổ lắc đầu, bà ta cười nói: “Cũng phải, nếu có bạn bè thân thiết làm sao có thể rơi vào cảnh này. Thế này đi! Ngươi giúp quét dọn nhà cửa sạch sẽ, ta sẽ cho ngươi mấy cái bánh ăn. Ngươi bằng lòng không?”

Tôi mừng rỡ ra sức gật đầu: “Cảm ơn phu nhân.”

Bà ta cười nói: “Gọi ta là Hồng cô là được rồi. Làm cho tốt, biết đâu sau này còn gặp mặt lâu dài!”

Khi tôi làm việc xong, Hồng cô cười cười khen tôi tay chân lanh lợi, đặt đĩa bánh lên trên bàn, lại đưa tôi một bát canh nóng. Tôi từ sáng đến giờ chưa ăn gì, bụng đói lép kẹp, vội vàng nhặt lấy một cái cho vào miệng. Hồng cô ngồi bên cạnh cười vui vẻ nhìn tôi ăn, thi thoảng hỏi đôi câu chuyện.

Ăn đã lưng lửng dạ, tôi nhớ đến Cẩu Oa Tử và ông lão ăn mày, bèn hỏi Hồng cô: “Ta có thể mang số bánh còn lại về không?”

Hồng cô lộ vẻ ngạc nhiên: “Sao thế?”

Tôi nói: “Ta muốn giữ lại để buổi tối đói ăn tiếp.”

Bà ta bật cười thoải mái: “Tùy ngươi! Uống mấy ngụm canh nóng trước, ta bảo người giúp ngươi gói lại.”

Ta uống mấy ngụm canh, bỗng cảm thấy không ổn. Đầu bắt đầu mơ hồ, tay chân cũng hơi bủn rủn, trong lòng tôi đã hiểu, đành giả vờ không để ý đứng dậy: “Gia gia đang đợi ta quay về, nếu bánh đã gói xong thì ta về trước đây.”

Hồng cô cũng đứng dậy, cười nói: “Thế ngươi đi thong thả, ta không tiễn nữa.”

Tôi sải bước nhanh ra ngoài, thấy ngoài cổng có hai gã đại hán đang đứng. Tôi không nói không rằng, lập tức rút dao găm ra, nào ngờ thân hình đã loạng choạng ngã xuống. Hồng cô dựa cửa cười nói: “Mệt rồi thì ở lại chỗ ta nghỉ ngơi đi! Đoán chừng ngươi cũng không có gia gia nào đợi đâu, sốt ruột làm gì chứ?”

Hai gã đại hán đi đến, tôi muốn hạ sát bọn chúng, nhưng mắt chợt tối sầm, dao găm trong tay bị chúng đoạt mất, người mềm nhũn ngã xuống đất, trong khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng còn nghe thấy Hồng cô nói: “Tiểu nương tử lanh lợi lắm! Chắc cũng biết võ công đây, trúng thuốc mê mà vẫn có thể chịu được lâu như thế mới ngất. Các ngươi đổ cho ả thêm mấy chén nữa, rồi giam vào cho ta, cẩn thận ta lột da các ngươi đó!”

* * *

Không biết hôn mê bao lâu, lúc tôi tỉnh lại, nhận ra không chỉ có mình mình mà còn một cô gái khác bị giam cùng, dung mạo thanh tú, khí chất nhã nhặn. Thấy tôi tỉnh dậy, cô ta vội rót một chén nước đưa cho. Tôi chỉ lặng lẽ nhìn, không nhận lấy chén nước.

Mắt cô gái đỏ hoe: “Trong nước này không có thuốc đâu, huống hồ cũng không cần phải làm thế. Ở đây canh giữ rất nghiêm, ngươi chạy cũng không thoát.”

Tôi nói: “Ta không uống.” Cô gái xoay người đặt lại chén nước lên bàn, rồi rụt trở về chiếc giường nhỏ đối diện.

Tôi thử động đậy, thấy cử động vẫn bình thường không có vấn đề gì, nhưng tứ chi vẫn yếu ớt, xem ra bọn họ còn cho tôi thêm thuốc khác.

Ngồi yên lặng một lúc, sắp xếp lại những dòng suy nghĩ trong đầu, tôi hỏi cô gái đối diện: “Ta tên là Kim Ngọc, bị một người tên là Hồng cô hạ thuốc mê, ngươi thì sao?”

Cô ta nói: “Ta tên Phương Như, bị mẹ ghẻ bán vào đây.” Nói rồi, mắt rưng rưng lệ.

Tôi không có bụng dạ nào an ủi cô ta nữa, chỉ hỏi tiếp: “Ngươi biết chỗ này là đâu không? Vì sao bọn họ bắt ta đến đây?”

Nước mắt lã chã, Phương Như nghẹn ngào nói: “Chỗ này là Lạc Ngọc phường, phường ca múa rất có danh tiếng trong thành Trường An, người ta bắt cóc ngươi chắc vì ngươi xinh đẹp.”

Tôi nghe thế không biết nên mừng hay lo, từ một con sói con thô bạo hoang dã đến một thiếu nữ yểu điệu hôm nay, bao công sức của cha cuối cùng được người ngoài công nhận, mà người ấy lại còn là một nữ nhân xinh đẹp như Hồng cô nữa, hóa ra vẻ đẹp của tôi cũng có tư cách làm hồng nhan họa thủy, nhưng hồng nhan chưa kịp gây hoạ cho người khác thì đã làm hại chính mình. Nếu có thể được như Muội Hỉ, Đát Kỷ, Bao Tự, ăn ăn uống uống, nói chuyện tình yêu, chơi cũng chơi rồi, vui cũng vui rồi, cuối cùng còn khiến cả một quốc gia vì các nàng ấy mà điêu tàn, thì gây họa cũng được, tôi nhận hết, nhưng tôi đây đã được gì chứ?

Tôi hỏi: “Bọn chúng muốn chúng ta bán thân sao?”

Phương Như nói: “Chỗ này là phường ca múa, không phải phường kỹ nữ, cô nương ở đây chỉ bán tài nghệ ca múa. Nhưng nói thì nói thế, chỉ cần có người bỏ đủ tiền hoặc gặp phải nhân vật quyền thế, thì dù ngươi không chịu, vẫn khó thoát được số mệnh. Trừ khi có người chuộc thân cho ngươi, hoặc tài nghệ ca múa của ngươi xuất chúng, địa vị đặc biệt, nghệ nhân xuất sắc nhất trong thành Trường An thậm chí có thể ra vào hoàng cung đấy.”

Ta lắc đầu cười khổ, đang muốn hỏi thêm, thì cửa đột nhiên bật mở, hai gã đại hán đi vào. Phương Như lập tức gào khóc: “Ta không đi, ta không đi.”

Hồng cô yểu điệu đi vào, êm ái cười nói: “Đã tự tử bao nhiêu lần rồi? Bị đánh cũng không ít lần, sao vẫn chưa nhớ đời hả? Hôm nay không chiều ý ngươi nữa, trang điểm đẹp rồi ra học hỏi đám tỷ muội chút đi.” Nói xong liền đưa mắt ra hiệu với hai gã đại hán, bọn chúng lập tức kéo Phương Như ra ngoài.

Phương Như khua loạn hai tay, ra sức bám vào mọi thứ có thể, như thể làm thế có thể thay đổi số phận của mình, nhưng vô hiệu. Đệm chăn bị cô ta kéo tụt khỏi giường, rồi lại bị gã đại hán tuốt khỏi tay. Khung cửa chỉ lưu lại năm vết móng tay mờ mờ, cuối cùng Phương Như cạn sức đành buông ra.

Tôi nhìn cảnh ấy không chớp mắt.

Hồng cô nhìn tôi dò xét, đoạn tặc lưỡi cảm thán: “Ngươi chắc đã biết đây là chỗ nào, ấy thế mà vẫn không kinh không hoảng, không khóc không gào, chấp nhận số mệnh rồi sao, hay còn tâm tư khác?”

Tôi trả lời: “Sợ có ích không? Khóc có ích không? Kinh hoảng và nước mắt có thể khiến bà thả ta đi không? Sợ rằng chỉ đổi lấy một trận roi da hoặc hình phạt gì khác. Kết quả cuối cùng đã như nhau, vậy ít nhất ta cũng có thể chọn con đường bớt đau khổ hơn. Sau này ta bằng lòng nghe theo lời bà.”

Hồng cô sững sờ giây lát, nheo mắt nhìn tôi chằm chằm: “Ngươi từng nhìn thấy người bất cẩn rơi xuống nước chưa? Bọn họ không biết bơi nên hoảng loạn, giãy giụa hy vọng có thể nổi lên mặt nước, nhưng trên thực tế càng giãy giụa, sẽ càng chìm nhanh, cuối cùng bọn họ không chỉ chết chìm, mà trong lúc giãy giụa còn bị nước tràn vào trong mũi mà chết sặc. Thật ra họ không biết, nếu thả lỏng cơ thể mình ra, cho dù người không biết bơi cũng có thể nổi lên trên mặt nước. Càng tức cười hơn chính là, rất nhiều người bị rơi xuống nước thực ra cách bờ rất gần, chỉ cần nín một hơi thật sâu là có thể bơi vào bờ rồi.”

Tôi và Hồng cô nhìn nhau rất lâu, khóe môi hai người đều nhếch lên người, chỉ là hàm ý khác nhau. Bà ta đưa ngón tay thon dài như ngọc vén lọn tóc mai: “Ngươi tên là gì?”

Tôi nói: “Kim Ngọc.”

Hồng cô gật đầu: “Lát nữa ta sai tỳ nữ dẫn ngươi đến phòng của mình, ngươi cần cái gì có thể nói với nó. Bây giờ ta còn việc phải làm.” Nói rồi, bà ta yểu điệu quay người định đi, lại chợt dừng bước, nghiêng đầu quay lại nói: “Kỳ thực, nên coi là ta đã cứu ngươi một mạng. Nếu không có ta, ngươi hoặc là chết đói bên đường, hoặc là ăn xin kiếm sống, nhưng dung mạo của ngươi chắc chắn sẽ khiến ngươi không thoát nổi vận xấu, đó mới thực sự là dơ bẩn ô uế.” Dứt lời, bà ta cũng không quan tâm phản ứng của tôi, xoay người uốn éo rời đi.

* * *

Tôi bắt đầu học nhảy múa, học ca hát, học thổi sáo, thậm chí học thêu thùa.

Đối với tôi, múa hát là dễ nhất, tính cách người Hung Nô nhiệt tình sôi nổi, yêu thích ca múa, tôi từ bé đã quây quần quanh lửa trại nhảy nhót cả trăm nghìn lần, còn được vũ công xuất sắc nhất trong vương cung Hung Nô chỉ dẫn, mặc dù vũ điệu tư thế không giống Hán triều, nhưng về lý thuyết cũng tương tự nhau. Ngược lại, thổi sáo, thêu thùa khiến tôi bỏ rất nhiều công sức.

Không biết những cô gái khác coi việc này thế nào, còn bản thân tôi lại dần dần cảm thấy thú vị, thường thường những lúc ngồi một mình lại í í a a luyện thổi sáo. Đặc biệt khi đêm xuống, tôi thích thổi sáo dưới ánh trăng, tiếc thay hiện giờ tôi chưa thổi được đến đầu đến đũa một khúc nhạc nào, cũng chẳng biết khúc nhạc tôi thổi ra nên gọi là âm nhạc hay tiếng quỷ khóc nữa. Nhưng tôi vẫn lấy làm vui, luôn nghĩ không biết Lang huynh liệu có thích không, sau này tôi sẽ thổi sáo cho nó nghe vào ngày trăng tròn.

Các cô nương trong phường hát ghét tôi ồn ào, đã phàn nàn rất nhiều lần với Hồng cô. Hồng cô lại một lòng bênh vực tôi, thậm chí nặng lời mắng nhiếc một kẻ mách lẻo, nói chỉ cần chăm chỉ bằng nửa tôi, bọn họ sớm đã nổi tiếng khắp Trường An rồi. Về lý mà nói, tôi nên ghét Hồng cô, nhưng con người này dung mạo tươi tắn mê hồn, tính cách tinh minh lại không nhỏ nhen, đôi lúc nói chuyện còn khiến người ta suy nghĩ sâu xa, tôi thật sự không thể ghét nổi bà ta.

Ngày tháng trôi qua không dấu vết, đến khi tôi võ vẽ thổi được khúc Bạch đầu ngâm, một năm mới đã sắp đến.

Tết là ngày lễ thuộc về người thân gia đình, chính là lúc những nam nhân phong lưu nhất cũng muốn về nhà đoàn tụ, sân vườn phường hát thường hoạt náo đêm ngày đột nhiên trở nên lạnh lẽo vắng vẻ. Cả phường toàn những nữ tử không người thân thích, hoặc có cũng như không, có lẽ chính vì vẻ lạnh vắng này mới càng muốn mừng năm mới thật náo nhiệt. Không biết là đang thuyết phục chính mình hay là chứng minh cho người khác xem, đến Hồng cô dường như sớm đã nhìn thấy thế sự cũng không ngoại lệ, vung ra rất nhiều tiền, trang trí phòng trong phòng ngoài xanh xanh đỏ đỏ, không thể nói là đẹp mắt, nhưng tuyệt đối đủ náo nhiệt, đủ vui vẻ.

Đêm ba mươi Tết, Hồng cô ở trước mặt tôi cao giọng dặn đóng hết cửa sổ, khóa cổng thật chặt. Sau đó lại sai một vú già làm ấm phòng, tập hợp hai mươi mấy cô nương trong phường quây quần trên giường lớn, bày đủ đồ ăn, ngồi chơi trò phạt rượu. Cả bọn hoặc vì vui vẻ, hoặc vì buồn chán, ai nấy đều uống rượu bạt mạng, đến cả Phương Như vẫn luôn u sầu kém vui, không mấy hòa đồng cũng thấy rượu là uống, không hề từ chối.

Tôi vốn kém khoản tửu lượng, lại uống rượu cao lương ngâm lâu ngày, mới vài ba chén vào bụng đã mềm nhũn cả chân, đầu óc choáng váng, mơ hồ bò ra mép giường nằm lăn ra, đến lúc hơi tỉnh táo lại, chỉ thấy bức bối đến khó chịu, mở mắt ra nhìn, hóa ra Phương Như đang gối đầu lên bụng tôi ngủ rất say, không ngờ lại biến tôi thành cái gối.

Đưa mắt nhìn quanh, thấy ai nấy đều nghiêng ngả nằm ngủ, ngươi đè lên chân ta, ta dựa vào lưng ngươi, chăn cũng nửa đắp nửa không, may mà trong phòng đã được sưởi ấm, nếu không chắc lạnh cóng rồi, cảnh bừa bãi trong phòng toát lên một cảm giác yên bình. Tôi lặng lẽ nâng đầu Phương Như lên, chèn gối vào cho cô, rồi lại nhắm mắt ngủ khò khò.

Đang mơ mơ màng màng, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, rồi lát sau có người đến đập cửa, nhưng cả đám chỉ ú ớ mấy tiếng, đoạn lại kéo kéo chăn ngủ tiếp. Hồng cô lập tức nhảy xuống giường, liếc tôi mỉm cười, ra hiệu cho tôi cứ ngủ tiếp, còn mình thì vuốt lại tóc, choàng áo khoác, rảo chân ra khỏi phòng.

Tôi chỉnh lại váy áo, xuống giường đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Hồng cô đang hành lễ với hai người đàn ông một già một trẻ. Người lớn tuổi vẻ mặt kiêu căng, chỉ khẽ gật gật đầu. Người trẻ tuổi hỏi Hồng cô gì đó, tôi láng máng nghe được mấy tiếng “… nữ tử… ngoại hình… ba tháng trước… thuyền chủ…” Nhìn không rõ vẻ mặt của Hồng cô, nhưng cảm thấy dường như kinh hoảng. Nói xong, hai người đàn ông rảo bước đi vào trong, Hồng cô muốn cản lại, nhưng lại sợ hãi rút tay về, vừa chạy nhanh tới, vừa gọi to: “Dậy cả đi nào! Mau mau dậy!”

Đám cô nương trên giường lười nhác trở mình, mấy người chỉ hơi say rượu nhẹ, bèn mềm nhũn bò dậy, mặt mũi mơ màng nhìn xung quanh, còn mấy người say khướt thì vẫn nằm im. Tôi thấy tình thế không ổn lắm, vội giục bọn họ: “Mau mau tỉnh dậy, có chuyện không ổn!” Bọn họ bấy giờ mới từ từ tỉnh táo lại.

Hồng cô vén rèm cửa lên, hai người đàn ông một trước một sau đi vào, ánh mắt đảo qua tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt của các cô nương trong phòng. Song Song hát hay nhất phường hiển nhiên đã nhận ra hai người nọ, cô ta vốn tính lạnh nhạt xa cách, không ngờ lại mỉm cười hành lễ với hai người kia: “Đầu năm mới đã có khách quý đến thăm, xem ra năm nay phường hát chúng ta sẽ được mọi chuyện thuận lợi, Song nhi chúc tết Ngô gia, xinh chúc Ngô gia an khang!”

Bộ mặt ngông nghênh của Ngô gia hơi dịu đi, rồi lại lập tức vênh lên. Y khẽ gật đầu với Song Song, ánh mắt vẫn đánh giá từng người một.

Tôi nãy giờ vẫn nấp ở góc nhà, lúc Ngô gia nhìn đến, tôi khẽ mỉm cười chỉnh vạt áo hành lễ, vẻ mặt y lập tức biến đổi, mắt nhìn rôi chằm chằm không rời. Y vừa chăm chú nhìn tôi, vừa hỏi Hồng cô: “Cô nương này từ đâu đến? Vào phường hát lúc nào?”

Sắc mặt Hồng cô tái xanh, do dự không dám nói, Ngô gia quát lên: “Lúc này ngươi còn không nói thực? Thật không muốn sống nữa à?”

Hồng cô run rẩy, cúi đầu trả lời: “Cô ấy là người nơi khác đến, vào phường hát từ ba tháng trước ạ.”

Ngô gia nhìn tôi hỏi: “Hồng cô nói có đúng không?”

Tôi nghĩ ngoài điều quan trọng nhất Hồng cô đã không nhắc đến, còn lại thì đều là nói thật, nên trả lời: “Đúng thế!”

Ngô gia lại cẩn thận nhìn tôi mấy lần, lẩm bẩm: “Chắc không thể sai được, dáng dấp, thời gian, thân phận đều thích hợp.” Y nghiêng đầu dặn dò Hồng cô: “Người mà thuyền chủ tìm nửa tháng nay chắc là cô nương này. Rốt cuộc là vì chuyện gì, ta không phải người bên cạnh chủ nhân nên không biết được, cũng không dám đoán mò lung tung. Ngươi tự gây họa thì tự tìm cách giải quyết, ta đợi bên ngoài.” Người thiếu niên vội vén rèm lên, Ngô gia rảo chân ra khỏi phòng.

Hồng cô hành một lễ thật sâu với bóng lưng Ngô gia: “Đại ân đại đức của Ngô gia, Hồng nhi ghi nhớ.”

Hồng cô lặng thinh trong chốc lát, đoạn quát: “Trừ Tiểu Ngọc, tất cả ra ngoài hết đi.” Song Song liếc mắt nhìn tôi, rồi dẫn mọi người nhanh chóng ra ngoài.

Hồng cô rảo chân đến trước mặt tôi, thần sắc rất phức tạp, bỗng nhiên quỳ xuống.

Tôi vội cúi xuống đỡ bà ta dậy: “Hồng cô, bà không phải sợ. Tôi không biết vị Ngô gia kia từ đâu đến, cũng không biết vị thuyền chủ mà hắn nói có ý gì. Dù gì bà cũng cứ yên tâm, tôi không oán giận gì bà, chỉ biết mấy tháng qua được bà cho ăn ngon sống khỏe chơi vui, lại học được không ít thứ mới mẻ.” Tôi mới đến Trường An, thêm một người bạn tương lai sẽ thêm một phần thuận tiện, huống hồ Hồng cô chưa hề làm tổn thương gì tôi, bỏ qua được thì nên bỏ qua.

Hồng cô bỗng ngân ngân nước mắt nghẹn ngào nói: “Tiểu Ngọc, hiếm có người rộng lượng như cô. Lời thừa thãi ta cũng không nói nhiều nữa, lần này Hồng cô nợ cô, Hồng cô sẽ ghi nhớ.” Dứt lời, bà ta liền lấy trong người ra một lọ thuốc, dốc một viên đưa cho tôi. Tôi nhận lấy bỏ vào miệng, Hồng cô vội giúp tôi rót nước, thấy tôi nuốt xong rồi nói: “Sau một tuần trà, sức lực của cô sẽ từ từ khôi phục lại. Có điều, vì cô đã dùng thuốc khá lâu rồi, cho nên sợ phải mất bốn năm ngày mới khôi phục được như bình thường.”

Tôi cười nói: “Tôi đợi được.”

Hồng cô cảm kích gật gật đầu, vò khăn để tôi lau mặt, giúp tôi chỉnh lại đầu tóc, sửa sang váy xống, rồi nắm tay tôi đi ra ngoài. Ngô gia thấy chúng tôi đi ra, ánh mắt đảo qua bàn tay đang nắm của tôi và Hồng cô, vẻ mặt hòa hoãn đi nhiều, thoáng mỉm cười, nói: “Đi thôi!”

Tôi và Hồng cô ngồi chung xe ngựa, đi sau xe của Ngô gia. Đến tận lúc này, tôi vẫn không hiểu đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết chúng tôi đang đi gặp một người, người này hình như đang tìm một người giống tôi, mà người này hình như rất có địa vị trong thành Trường An, bởi vì đến một thủ hạ chưa từng được tiếp cận y như Ngô gia đã đủ khiến Song Song nổi danh trong thành Trường An phải khách khí, khiến cho người tinh minh lợi hại như Hồng cô phải hoảng sợ.

“Hồng cô, thuyền chủ mà Ngô gia nhắc đến ấy rốt cuộc là ai?”

Hồng cô nói: “Cô thật sự không quen chủ nhân Thạch phảng ư?”

Tôi lắc lắc đầu: “Tôi đến Trường An lần đầu, lại không có ai thân thích, làm sao có thể quen một quý nhân như thế? Tôi mà biết rồi, còn tò mò thế này sao?”

Hồng cô ngạc nhiên nói: “Thật là kỳ lạ, chủ nhân Thạch phảng mấy năm nay đã không hỏi thăm đến việc làm ăn lớn bé trong thành Trường An nữa. Phường hát ta đang điều hành cũng là sản nghiệp của Thạch phảng, hằng năm căn cứ theo tình hình làm ăn mà nộp lại một khoản tiền nhất định, trước đây Thạch phảng còn can thiệp vào việc kinh doanh của đám người dưới bọn ta, nhưng mấy năm nay chỉ cần bọn ta tuân theo quy củ, các chuyện khác Thạch phảng đều không quản.”

“Quy củ gì?” Tôi hỏi.

Hồng cô liền đỏ mặt: “Quy củ không ít, ví dụ như, không được phép lừa gạt nữ tử vào nghề.”

Tôi muốn cười nhưng nhanh chóng nén lại, chẳng trách Hồng cô sợ thế, hóa ra đã phạm phải điều cấm kỵ, tôi nắm lấy tay bà ta: “Chuyện này tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai, nhưng sau này…”

Hồng cô vội nói: “Một lần là đủ lắm rồi, sau này sẽ không thế nữa. Cũng tại ta quá nôn nóng, luôn muốn gây dựng được phường ca múa nổi tiếng nhất thành Trường An, tài hát của Song Song tuy xuất chúng, nhưng những mặt còn lại thì hơi kém, nên ta vẫn luôn muốn đào tạo ra một vài nhân tài vượt trội, song lần nào cũng không được như ý, hễ dung mạo xinh đẹp thì vóc dáng lại không tốt lắm, còn nếu được cả hai, thì ứng biến lại kém. Ngày ấy vừa nhìn thấy cô, ta liền động lòng tham, bị ma xui quỷ khiến mà phạm vào lỗi lớn, sau đó mới bắt đầu lo lắng hậu quả nếu chẳng may bị chủ nhân biết, nhưng sai đã sai rồi.”

Tôi thấy giọng điệu Hồng cô thành thật, vội cười chuyển chủ đề: “Hồng cô thế này là đang nghĩ cách khen tôi rồi! Lát nữa tôi phải gặp chủ nhân Thạch phảng, nhưng không biết gì về Thạch phảng cả, Hồng cô có thể kể cho tôi nghe chuyện về Thạch phảng không?” 

Hồng cô nghe xong, nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Thật ra ta cũng biết rất ít, vì Thạch phảng luôn hành sự kín đáo, ta từ bé đã sống ở thành Trường An, cũng coi là người quen biết rộng rãi, nhưng chưa từng nhìn thấy chủ nhân Thạch phảng bao giờ. Nghe người già kể, Thạch phảng hình như khởi nghiệp bằng kinh doanh ngọc thạch, đấy là chuyện từ thời Văn Đế gia[2] tại vị. Sau này việc làm ăn của Thạch phảng ngày càng lớn, đến khi Cảnh Đế gia[3] lên ngôi, thời kỳ Đậu thái hậu nhiếp chính, trong thành Trường An gần như tất cả các chỗ làm ăn lớn về bảo thạch ngọc khí, quầy vải lụa hương liệu, tửu lầu, sòng bạc, phường ca múa, nếu không phải do Thạch phảng tự mình điều khiển, thì cũng là hợp tác giữa Thạch phảng và thương gia khác. Về sau, Thạch phảng đột nhiên dừng mở rộng làm ăn, các đầu mối trước đó đều dần dần buông tay, hành sự cũng ngày càng kín đáo bí mật, ba bốn năm qua cơ bản không nghe ngóng được động tĩnh gì, nếu không phải hằng năm đều phải đi báo cáo nộp tiền cho Ngô gia, ta cũng quên mất phường hát nhà mình là của Thạch phảng rồi. Nhưng chung quy lạc đà gầy to hơn ngựa, mặc dù nhìn bề ngoài Thạch phảng ở Trường An không còn lớn mạnh như trước, nhưng cũng không có thương gia nào dám tùy tiện đắc tội với Thạch phảng.”

[2] Hán Văn Đế: hoàng đế thứ năm của nhà Tây Hán, trị vì từ năm 202-157 trước Công nguyên.

[3] Hán Cảnh Đế: hoàng đế thứ sáu của nhà Tây Hán, kế nhiệm Hán Văn Đế, trị vì từ năm 157-141 trước Công nguyên.

Vừa nghe Hồng cô kể, tôi vừa tập trung suy nghĩ những chuyện từ trước đến giờ, vị thuyền chủ kia sai người đi tìm tôi, lại có thể tả ra dung mạo của tôi, chắc chắn đã gặp tôi rồi. Thương nhân thành Trường An, lại thần bí như thế, trong đầu tôi bỗng nhiên lướt qua hình ảnh tôi và Tiểu Hoắc cùng cưỡi một ngựa, lẽ nào là hắn?

Xe ngựa từ từ dừng lại trước một tòa phủ đệ. Sắc mặt Hồng cô lập tức nghiêm túc hẳn, trở nên đoan trang đúng mực, đuôi mày khóe mắt cũng không còn vẻ lúng liếng đa tình thường ngày.

Ngô gia thấy chúng tôi xuống xe, liền tiến lên gõ cửa. Nhìn bên ngoài hoàn toàn không thấy tòa phủ đệ này có gì khác với trang viện của phú thương, trên biển chỉ khắc hai chữ “Thạch phủ” rất đơn giản.

Ngô gia khẽ đập cửa hai lần, rồi lập tức lùi sang một bên đứng khom người. Hồng cô vội vùi ra sau lưng Ngô gia, xuôi tay đứng nghiêm.

Quy củ gì thế? Tôi bĩu môi, cũng làm theo đứng bên dưới Hồng cô.

Cửa lặng lẽ mở ra, một ông lão râu dài thò đầu nhìn chúng tôi. Ngô gia lập tức khom người hành lễ: “Lão gia, Tiểu Ngô bái kiến.” Hồng cô cũng hành lễ chào theo.

Ông lão xua tay cho y đứng dậy, đưa mắt nhìn đến tôi: “Đây là người ngươi tìm được?”

Ngô gia cười đáp: “Dạ, lục lọi sục sạo mãi, không ngờ lại nằm ngay trước mắt mình, chắc là đúng rồi đấy, lão gia xem có đúng không ạ?”

Ông lão nói: “Đúng hay không ta cũng không biết, hai người đến trước vừa vào cửa đã bị đuổi ra cả.” Vừa nói vừa quay người đi trước dẫn đường.

Ngô gia vội cúi đầu đi theo, Hồng cô và tôi cũng theo sau bước vào trong cánh cửa lớn. Ông lão dẫn chúng tôi đến một phòng khách nhỏ: “Ngồi cả đi!” Nói xong liền quay người ra khỏi phòng. Một tiểu đồng khoảng mười tuổi bưng khay trà vào mời, Ngô gia không ngờ lại đứng dậy, khom người cảm ơn. Hồng cô và tôi tuy trong lòng ngạc nhiên, nhưng cũng bắt chước làm theo.

Tiểu đồng mời trà xong, mỉm cười lùi đi. Nó vừa ra khỏi cửa, ông lão kia lại đi vào, vẻ mặt tươi cười. Ngô gia lập tức đứng dậy hỏi: “Có đúng không ạ?”Ông lão nói: “Đúng rồi! Các ngươi đi về trước đi, sau này thưởng hay phạt, chủ nhân sẽ tự quyết định.” Nói xong cũng không để ý đến Ngô gia và Hồng cô, quay sang bảo tôi: “Đi theo ta!”

Tôi nhìn Hồng cô, Hồng cô gật đầu, ra hiệu tôi mau đi theo, tôi cũng rất tò mò, muốn biết chủ nhân Thạch phảng kiểu cách nghiêm trang thần bí này rốt cuộc có phải là Tiểu Hoắc không, nên cũng không chần chừ nữa, lập tức đi theo ông lão.

Rẽ qua căn nhà trước mặt, đi qua một cánh cổng tròn nhỏ, đi giữa hai bức tường một lúc, trước mắt trở nên rộng rãi sáng sủa. Hành lang quanh co, vắt ngang qua mặt hồ, không biết thông tới đâu, vì là ngày đông giá rét, nên chỉ thấy băng đóng bóng loáng và liễu đào trụi lá bên bờ, nhưng tầm nhìn lại thành ra bao la khoáng đạt, khiến tinh thần ngươi ta phấn chấn rộng mở.

Không ngờ trong nhà này lại có cảnh vật ngoạn mục như thế, mặt tiền thì giống như nhà một gia đình bình thường, vậy mà phía sau khí thế bất phàm nhường này, đi qua hồ, cảnh sắc xung quanh liền sinh động hẳn, mặc dù đang là ngày đông tháng giá, rừng trúc vẫn bừng bừng sức sống, sắc màu xanh biếc khiến cho tâm trạng người ta cũng thư thái hơn lên.

Ông lão quay đầu lại thấy vẻ mặt của tôi, cười nói: “Nếu cô nương thích, sau này cứ đến chơi, ta cũng yêu mảnh rừng trúc này, mùa hè mát mẻ, mùa đông lại tràn ngập sinh khí. Đây là Trúc Quán, dọc theo bờ hồ còn có Mai Viên, Lan Cư và Cúc Ốc.” Tôi cười gật đầu, chạy nhanh mấy bước, bắt kịp ông ta.

Phía cuối Trúc Quán là một tòa tiểu viện tinh xảo, cửa hé mở một nửa. Ông lão thấp giọng nói với tôi: “Vào đi!” Tôi thấy ông không có ý định đi vào, bèn hành lễ với ông, ông khoát tay bảo tôi đi.

Trong góc vườn có mấy khối đá to chồng chất lên nhau ngổn ngang, ở giữa trồng một bụi trúc lớn có vài con bồ câu trắng đậu bên trên, màu xanh của trúc và màu trắng của chim tương phản, càng tôn lên cảnh trúc xanh chim trắng.

Một nam tử áo xanh đang ngồi sưởi nắng, một chú chim bồ câu trắng nằm lên đầu gối người ấy, bên chân có đặt một bếp than, ấm nước bên trên không biết đã sôi bao lâu, hơi nước từng đợt từng đợt trào ra, giữa tiết trời giá rét nhanh chóng kết thành hơi khói, khiến hình ảnh đang ngồi yên lặng của người ấy trở nên hơi lay động.

Không ngờ lại là người ấy! Cho dù ở đại mạc, hay là ở Trường An, hễ có mặt người này, cảnh vật bình thường đến mấy cũng vì hắn mà trở thành một phong cảnh riêng, khiến người ta nhìn một lần là khó thể nào quên.

Cảnh trước mắt khiến tôi không dám lên tiếng quấy nhiễu, tôi thuận theo ánh mắt người ấy, ngửa đầu nhìn về phía vầng dương trên cao, dẫu là ánh nắng ngày đông, nhưng vẫn hơi lóa mắt. Tôi nheo mắt rồi lại ngoái đầu nhìn người ấy, thấy hắn đang nhìn tôi, tròng mắt như viên bảo thạch màu đen, sáng chói rạng rỡ, tay trỏ vào cái ghế trúc bên cạnh, hắn mỉm cười hỏi: “Trường An có vui không?”

Một câu đơn giản mà thân thuộc ấy khiến trái tim tôi bỗng thấy ấm áp, nghi vấn tràn ngập trong lòng đột nhiên đều không muốn hỏi nữa, bởi những câu hỏi này căn bản không quan trọng, điều quan trọng là tôi và người ấy đã gặp lại ở đây.

Tôi nhanh nhẹn ngồi xuống bên cạnh: “Lúc mới đến bận kiếm miếng ăn cho no bụng, sau đó lại sống cả ngày trong nhà của Hồng cô, vẫn chưa được đi chơi đâu hết!”

Người ấy khẽ nhếch khóe môi cười nói: “Ta thấy cô sống cũng được đấy! Hồng cô dạy dỗ khá lắm, bây giờ ra ngoài, trông cũng có mấy phần giống khuê tú Trường An rồi.”

Tôi nhớ lại vẻ nhếch nhác của mình trong buổi đầu gặp gỡ bên suối Nguyệt Nha, vừa ngượng vừa giận: “Lúc nào tôi chẳng khá, chỉ là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân mà thôi.”

Một tiểu đồng cúi đầu bưng khay đồ ăn trong phòng ra đặt trước mặt chúng tôi, lại rót trà cho tôi. Lúc nhận lấy ly trà, tôi ngẫu nhiên nhìn lướt qua mặt gã, lập tức trợn to mắt: “Cẩu Oa Tử?”

Cẩu Oa Tử nghiêm mặt nói với tôi: “Sau này gọi đệ là Thạch Phong, đừng gọi là Cẩu Oa Tử nữa, đấy là chuyện khi hảo hán sa cơ thôi.”

Thấy bộ dạng vô cùng nghiêm chỉnh của gã, tôi cố nhịn cười, đáp ngay: “Được, Thạch Phong, Thạch đại thiếu gia, ngươi sao lại ở đây?”

Gã tức tôi trừng mắt nhìn tôi: “Cửu gia đưa đệ về đây.” Nói xong cúi đầu lại lùi xuống.

Cửu gia nói: “Tiểu Phong vì ông nội bị ốm, trong lúc bất đắc dĩ liền đem cầm bộ y phục cô để lại chỗ bọn họ, vừa hay chủ tiệm cầm đồ chính là người từng theo ta đến Tây Vực dạo nào, nhìn thấy bộ váy đấy, liền báo cáo lại mọi chuyện. Ta thấy tấm lòng Tiểu Phong hiếu thuận, con người lại nhanh nhẹn, có tố chất thương gia, bèn giữ nó lại bên cạnh.”

Tôi gật gật đầu, hóa ra từ Tiểu Phong, người ấy mới biết tôi “gặp nạn” ở Trường An: “Gia gia đã khỏi bệnh chưa?”

Cửu gia đưa tay lại gần bếp than sưởi ấm: “Người đã cao tuổi rồi, không nhà không cửa, ăn uống thất thường bữa no bữa đói, may mà ốm không nặng lắm, cẩn thận điều dưỡng là ổn. Nghe Tiểu Phong nói, ông lão lo lắng cho cô mãi, sau này cô nhớ đi thăm hỏi một tiếng.”

Tôi đáp: “Không nói tôi cũng sẽ đi.”

Cửu gia cười hỏi: “Hồng cô có làm khó cô không?”

Tôi vội đáp: “Không.”

“Cô căng thẳng cái gì?” Cửu gia cười hỏi.

“Ai biết được quy củ của các người thế nào? Nhỡ lại giống như ở Tây Vực, hơi tí là chặt tay, với đại mỹ nhân như Hồng cô thì đáng tiếc lắm.”

Cửu gia cụp mi thoáng suy tư: “Chuyện này không đơn giản chỉ là ân oán giữa cô và Hồng cô, nếu lần này bỏ qua không quản, sau này chỉ sợ lại có người vi phạm, rồi oan uổng cho mấy cô gái yếu đuối kia.”

Tôi nghiêng đầu nhìn Cửu gia: “Hồng cô đã hứa với tôi rồi, tuyệt đối sẽ không tái phạm. Nhưng có cách nào lưỡng toàn không?”

Cửu gia bỗng nhướn mày: “Chuyện này phải để lão Ngô đau đầu thôi! Người của hắn xảy ra chuyện, ta không phí công giúp hắn làm gì.” Vẻ mặt hắn vốn ôn hòa, nói mấy câu này lại mang nét đùa bỡn, như thể đang cười trên nỗi đau của người khác, khiến tôi phì cười.

Mặt trời ngày đông lặn sớm, giờ đã bắt đầu trở lạnh. Tôi đảo mắt nhìn chân của Cửu gia, cười nói: “Tôi thấy hơi lạnh.”

Cửu gia nâng chim bồ câu lên, vừa dang tay, bồ câu trắng liền vẫy cánh bay lên. Cửu gia giơ tay ra làm tư thế mời, đẩy xe lăn đi vào trong phòng. Tôi định giơ tay ra giúp, bỗng nhớ lại cảnh hắn xuống xe ngựa lần đó, vội rụt tay lại.

Lúc sắp đến cửa, cánh cửa bỗng nhiên chầm chậm mở ra, bên trong lại không có ai. Thấy tôi ngờ vực nhìn quanh, Cửu gia mỉm cười giải thích: “Đằng trước cửa có bố trí cơ quan, khi xe lăn đi qua, chạm vào chốt lẫy, cửa sẽ tự động mở ra.”

Tôi cẩn thận nhìn mặt đất dưới chân, nhưng không nhận ra điều gì khác thường, trong lòng thầm khen ngợi, theo Cửu gia vào phòng.

Cả căn nhà đều được thiết kế đặc biệt, không có bậu cửa, mọi thứ đều đặt ở nơi người ngồi có thể với được. Chiếc bàn không phải kiểu bàn thấp thịnh hành ở Hán triều, mà là bàn kiểu người Hồ, cao vừa đủ để người ngồi trên xe lăn có thể sử dụng. Không biết Cửu gia có phải người đầu tiên trong thành Trường An dùng bàn ghế kiểu người Hồ hay không.

Cửu gia mời tôi ngồi xuống, nhìn thấy bánh cuộn thừng trên bàn, mới nhớ ra từ sáng đến giờ mình vẫn chưa ăn cơm! Nuốt nuốt nước miếng, đang đánh giá đĩa bánh, bụng đã nôn nóng không đợi nổi, kêu “ọc ọc” mấy tiếng.

Hắn đang đun trà, nghe thấy tiếng kêu liền quay đầu lại nhìn tôi. Tôi xấu hổ nói: “Chưa nghe thấy tiếng bụng kêu đói bao giờ à? Tôi muốn ăn đĩa bánh kia.”

Cửu gia mím môi cười: “Đấy là đồ bày cho hợp cảnh Tết, ăn chơi còn được, ăn chính thì nhiều dầu mỡ quá. Để dặn đầu bếp chuẩn bị cơm cho cô! Cô muốn ăn gì?”

Tôi còn chưa vui mừng được bao lâu, đã lại phải chau mày, ăn gì đây? Tôi không biết chọn đồ ăn. Nghĩ ngợi một lúc, tôi ủ rũ nói: “Tùy! Cần nhất là phải có thịt, một miếng thịt thật lớn. Đừng giống ở chỗ Hồng cô, miếng thịt ngon lành đều bị thái thành sợi li ti, ăn một hai lần còn thấy mới mẻ, ăn lâu ngày thật sự bực bội lắm.”

Cửu gia mỉm cười, kéo một sợi dây thừng ở góc tường, Tiểu Phong liền chạy nhanh như bay vào. Cửu gia căn dặn: “Bảo nhà bếp nấu một cái chân giò, chuẩn bị thêm hai đĩa rau mang tới.” Hắn nhìn tôi một thoáng, lại bổ sung: “Nhanh lên.”

Hắn đặt khay đựng trà lên đùi, chuyển động xe lăn tới.

Tôi nhìn Cửu gia, làm bộ như không nhìn thấy nước trà cơ hồ sắp bắn tung tóe ra ngoài, tự bốc một miếng bánh cuộn thừng ăn. Cửu gia đặt ly trà xuống trước mặt tôi, tôi lập tức bưng lên thổi thổi, uống một ngụm nhỏ với bánh cuộn thừng.

Cửu gia hình như rất vui vẻ, nâng chén khẽ nhấp một ngụm: “Ta rất ít khi có khách, đây là lần đầu tiên đun trà cho người khác, cô uống tạm!”

Miệng tôi đang bận nhai bánh, chỉ ậm ậm ờ ờ gật đầu: “Trong nhà có nhiều huynh đệ tỷ muội không? Bên dưới có Thập gia không?”

Cửu gia hờ hững nói: “Trong nhà chỉ có mình ta. Phụ thân mong con cái đông đúc, từ bé đã bảo mọi người gọi ta là Cửu gia để lấy may mắn. Bây giờ gọi quen rồi, tuy không được như phụ thân mong ước, nhưng cũng lười chẳng muốn bắt bọn họ thay đổi.”

Tôi nuốt miếng bánh trong miệng vào: “Trong nhà ngoài tôi ra còn có một bầy sói, con sói gặp hôm ấy là đệ đệ của tôi.”

Trên mặt Cửu gia thoáng nét cười: “Ta nghe bọn họ nói, cô nương tên là Kim Ngọc?”

Tôi gật đầu: “Còn Cửu gia tên gì?”

“Mạnh Tây Mạc.”

Tôi kinh ngạc nói: “Cửu gia không phải họ Thạch à? Có phải chủ nhân của Thạch phảng không thế?”

“Ai nói với cô chủ nhân của Thạch phảng họ Thạch?”

Tôi lè lưỡi: “Tôi thấy biển ngoài cổng có viết Thạch phủ, nên nghĩ đương nhiên là thế. Tây Mạc, sa mạc ở phía Tây, cái tên này không gợi lên không khí Trung Nguyên chút nào.”

Cửu gia cười nói: “Cô tên Kim Ngọc, cũng không thấy có vẻ vàng ngọc phú quý gì.”

Tôi khẽ mỉm cười: “Bây giờ chưa phải, sau này thì sẽ.”

Tiểu Phong bưng một khay đồ ăn đi vào, vừa mở nắp ra, tôi đã ngửi thấy mùi thơm ngát xông vào mũi, đang lao tới bên bàn, bỗng nhớ ra chủ nhân còn chưa nói gì, vội ngoái đầu lại nhìn hắn. Hắn ôn hòa nói: “Mau ăn lúc còn nóng đi! Ta không đói, chỉ ngồi cùng cô thôi.”

Tôi ngồi xuống bàn nhai nhồm nhoàm, không hề động đến đĩa cơm kê và rau đặt bên cạnh, chỉ ăn mỗi khúc chân giờ. Cửu gia dịch xe lăn ra phía đối diện, đẩy đĩa rau xanh bị gạt sang một bên lại trước mặt tôi: “Ăn chút rau đi.” Tôi liếc đĩa rau một cái, chẳng để tâm. Cửu gia liền nói: “Con gái ăn nhiều rau xanh, trông mới xinh đẹp.”

Tôi ngẩn người, có chuyện đó sao? Vẻ mặt hắn nghiêm túc không giống như đang lừa tôi. Nhìn nhìn miếng chân giò thơm lừng hấp dẫn, lại nhìn đĩa rau hương vị nhạt nhẽo, đấu tranh giữa xinh đẹp và đồ ăn ngon một hồi lâu, cuối cùng tôi cũng gắp rau lên, Cửu gia cười cười nhìn ra ngoài cửa sổ.

Người ăn no bụng bao giờ cũng rất hạnh phúc! Tôi xoa cái bụng tròn căng, ngửi hương trà trước mặt, cảm thấy niềm vui đời người chẳng qua chỉ cần thế này.

Tôi vừa uống trà, vừa thầm tính toán trong lòng, cuối cùng đặt ly trà xuống, hắng giọng cười nhìn Cửu gia. Cửu gia dùng ánh mắt ra hiệu tôi muốn gì cứ nói.

“Ừm! Ừm! Thế này… Cửu gia thấy đấy, tôi vốn ở chỗ Hồng cô sống cũng rất tốt mà ăn cũng rất ngon, lại có thể học nhiều thứ, nhưng giờ bị huynh làm nháo lên thế này, Hồng cô chắc chắn sẽ không dám giữ tôi lại nữa, giờ trên người tôi lại không có tiền. Tục ngữ nói, hảo hán dám làm dám chịu. Tôi thấy huynh khí phách phi thường, nhất định có thể chịu trách nhiệm về tôi phải không?” Tôi không hề đỏ mặt, nói liền một hơi xong, tròn mắt nhìn Cửu gia.

Cửu gia cười cười nhìn tôi chằm chằm, hồi lâu vẫn không nói gì. Mặt tôi trái lại càng lúc càng nóng bừng, tôi né tránh ánh mắt hắn, nhìn xuống đất: “Tôi biết chữ, biết tính toán sổ sách, có sức khỏe, cũng không ngốc ngếch, huynh xem việc làm ăn của huynh bên dưới có cần mời người giúp không?”

“Cô muốn ở lại Trường An?”

“Tôi vừa mới đến, bây giờ vẫn chưa muốn đi, khi nào đi không nói chắc được.”

“Cô cứ ở lại đây đã! Ta sẽ xem có gì thích hợp cho cô làm, bản thân cô cũng nghĩ xem mình thích làm gì, muốn làm gì.”

Trái tim lơ lửng của tôi liền hạ xuống, tôi đứng dậy hành lễ với Cửu gia: “Đa tạ huynh! Tôi sẽ không ăn không ngồi rồi đâu, những việc Tiểu Phong có thể làm tôi cũng có thể làm.”

Cửu gia cười lắc đầu: “Cô và Tiểu Phong không giống nhau, Tiểu Phong học việc ở Thạch phảng, giờ ta đang rèn giũa tính cách nó.”

Tôi nói: “Tôi thì sao?”

Cửu gia hơi chần chừ rồi nói: “Cô là khách của ta.” Trong lòng tôi thoáng chút thất vọng mơ hồ, Cửu gia lại bổ cung một câu: “Một người bạn cũ mới gặp lại.” Tôi cúi đầu bặm môi, không nói gì.

Mới mấy ngày, tôi đã tìm hiểu khắp việc trong việc ngoài của Thạch phảng, còn gặp cả hán tử áo tím và hán tử áo đen đã gặp ở suối Nguyệt Nha trước đây, một người tên là Thạch Cẩn Ngôn, một người tên là Thạch Thận Hành. Nghe tên bọn họ, tôi cười thầm trong bụng, quả là tên hay, một người cái tên bù cho chỗ thiếu sót, một người thì tên xứng với thực.

Thấy tôi ở trong Trúc Quán, Thạch Cẩn Ngôn làm ầm lên: “Sao có thể? Cửu gia thích yên tĩnh, bọn Tiểu Phong buổi tối cũng không thể ở lại đây, vậy mà ngươi nói muốn ở lại Trúc Quán, Cửu gia liền cho ngươi ở lại?” Thạch Thận Hành chỉ nhìn tôi với vẻ thâm trầm, sau đó cụp mi nhìn chằm chằm xuống mặt đất, không nhúc nhích, y mà đổi tên thành “Bất Hành” cũng tuyệt không quá đáng.

Hai người bọn họ cộng thêm chưởng quản sổ sách tài vụ của Thạch phảng là Thạch Thiên Chiếu, chịu trách nhiệm gần như toàn bộ việc làm ăn của Thạch phảng. Ba người hằng ngày sáng sớm đều lục tục đến Trúc Quán báo cáo lại mọi chuyện cho Cửu gia, thời gian ngắn dài khác nhau. Tiểu Phong và ba tiểu đồng ngang tuổi gã, thường hay ngồi trong phòng lắng nghe, tên của bốn người vừa hay là Phong, Vũ, Lôi, Điện. Lúc bọn họ bàn chuyện làm ăn, tôi đều tự giác rời khỏi Trúc Quán, có thể tránh được bao xa thì tránh bấy nhiêu. Hôm nay vì nhớ đến đám Hồng cô, cho nên tôi dứt khoát đi thẳng ra bên ngoài Thạch phủ.

Hai ngày trước tuyết cứ rơi ào ạt mãi, ra đường không tiện. Hôm nay vừa hay tuyết đã ngừng rơi, có thể đi thăm bọn họ.

“Ngọc nhi, sao lại ăn mặc phong phanh thế này? Tuyết rơi không lạnh nhưng hoa tuyết lạnh, ta bảo tỳ nữ tìm y phục mặc thêm cho cô.” Thạch bá là người hôm trước đã dẫn chúng tôi vào trong nhà vừa ra lệnh cho người lái xe đưa tôi đi, vừa càu nhàu.

Tôi nhảy nhót, khua tay cười nói: “Chỉ cần bụng không đói, cháu không sợ lạnh, trời này với cháu vẫn chưa là gì.” Thạch bá chỉ cười dặn tôi về sớm.

Tuy tuyết đã ngừng rơi, nhưng trời chưa hửng lên, vẫn tích một tầng mây chì dày đặc bầu trời trắng xám hạ thấp như sắp sập tới nơi. Tuyết đọng dày trên mặt đất, mỗi khi gió thổi qua, lại cuốn theo bọt tuyết bắn lên người đi đường. Người trên đường phần lớn đều không có xe ngựa mà ngồi, ai ai cũng cuộn người lại, rụt cổ vào, lần bước đi trong tuyết. Thỉnh thoảng có chiếc xe ngựa phóng nhanh qua làm tuyết bắn tung tóe, kẻ nào xui xẻo không tránh kịp thì sẽ bị dính dầy tuyết bẩn gần tan chảy thành nước lên khắp người.

Tôi lên giọng dặn dò phu xe hò hét để người đi đường chuẩn bị, khi nào đi qua bên cạnh những người bộ hành thì chậm lại. Phu xe đáp vội một tiếng to và rõ.

Cửa đóng chặt, hai chiếc đèn lồng to mọi khi vẫn treo cao không quản đêm ngày giờ cũng không thấy đâu. Tôi đập đập cửa, mãi lâu trong nhà mới có người nói to: “Mấy hôm nay không mở cửa…” Đang nói dở, vú già ra mở cửa nhìn thấy tôi liền im bặt, vẻ mặt kỳ lạ ngoảnh đầu lại, cất tiếng gọi Hồng cô.

Hồng cô luống cuống chạy ra, nắm lấy tay tôi cười nói: “Cô thật có lòng, vẫn còn nhớ đến thăm ta.”

Tôi hỏi: “Sao rồi? Sao không làm ăn nữa?”

Hồng cô kéo tôi đi đến cạnh lò sưởi ngồi xuống, than thở: “Thì cũng tại ta gây họa đấy, Ngô gia đang lo lắng, không biết làm gì với ta. Y đang đoán ý bề trên, hình như làm nặng hay làm nhẹ đều không tiện ăn nói. Mấy hôm nay nghe nói y thậm chí chẳng ngủ yên được, mà cũng không có cách nào thỏa đáng. Nhưng lại không thể để ta mở cửa thoải mái làm ăn như trước, cho nên y mới bảo ta trước hết cứ đóng cửa đã.”

Tôi bật cười khanh khách: “Đấy là Ngô gia bênh vực bà, không muốn để bà chịu khổ, cho nên mới khó nghĩ.”

Hồng cô giơ tay ra khẽ cốc vào trán tôi: “Thế thì cũng phải đa tạ cô, nếu không Ngô gia muốn bảo vệ ta cũng không được. Đúng rồi, cô gặp chủ nhân chưa? Vì sao chủ nhân tìm cô? Trông như thế nào? Khoảng bao nhiêu tuổi?

Tôi nói: “Trong phường hát có bao nhiêu chị em đang trông vào bà kiếm miếng ăn kìa! Bà không lo chuyện làm ăn của mình đi, lại còn ở đây hỏi thăm mấy chuyện này.”

Hồng cô cười nói: “Được rồi! Cô không chịu nói, ta không hỏi nữa, nhưng tốt xấu gì cũng phải cho ta biết vì sao chủ nhân Thạch phảng lại tìm cô, không phải chính cô đã nói không có họ hàng ở Trường An, trong nhà sớm đã không còn người thân sao?”

Tôi nhếch môi cười: “Tôi và chủ nhân đã từng gặp nhau, cũng coi như bạn cũ, chỉ là tôi không biết Cửu gia cũng ở Trường An.”

Hồng cô dang hai tay ra, than thở: “Thật là người tính không bằng trời tính, ta có thông minh thế nào cũng không đọ được với trời.”

Hai người đang ngồi bên lò sưởi cười nói, chợt một tỳ nữ vén rèm cửa xông vào, chưa kịp hành lễ đã vội nói: “Song Song tỷ ra ngoài rồi, nô tỳ không cản được, còn bị trách mắng một trận.”

Hồng cô nghiêm mặt hỏi: “Ả nói gì?”

Tỳ nữ cúi đầu thưa: “Tỷ ấy nói chẳng có lý gì phải vì một người mà không thể làm ăn nữa, hôm nay không làm, ngày mai cũng không làm, thế sau này tỷ ấy ăn cái gì? Còn nói… còn nói là Thiên Hương phường trả giá rất cao, tỷ ấy vốn còn nhớ tình xưa, nhưng bây giờ… bây giờ thấy bỏ đi vẫn tốt hơn, nói gái đẹp có thì, cả đời tỷ ấy chỉ trông vào mấy năm ngắn ngủi này, không được lãng phí.”

Sắc mặt Hồng cô vốn khó coi, nghe đến đoạn sau lại trở nên hòa dịu, khẽ thở dài một tiếng, bảo ả tỳ nữ đi ra. Tôi hỏi: “Thiên Hương phường cũng là của Thạch phảng à?”

Hồng cô nói: Trước đây thì phải, bây giờ không phải nữa, rốt cuộc có chuyện gì, ta cũng không biết. Hai năm nay bên ấy nổi lên càng ngày càng mạnh, các phường ca múa của Thạch phảng thì nhà nào chỉ quản chuyện của nhà nấy. Ta thấy không lâu nữa, Thiên Hương phường sẽ không còn đối thủ ở Trường An này rồi. Ta là người dưới, không biết chủ nh

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện