Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 21: Ba điều đúc rút



Tại phòng khách trong biệt thự của Kiều Đại thiếu gia, trên bàn trà bày ba ly nước chanh ép, một ly đã vơi hơn phân nửa, hai ly khác thì chưa ai thèm động.

Bởi vì Kiều nhị thiếu gia kiên quyết cho rằng Lâm Thư là bỏ nhà ra đi, dựa vào lí do đều là bạn học cùng trường, cho nên Lâm Thư bị Kiều nhị thiếu gia nhiệt tình hiếu khách lôi về nhà, nhưng điều khiến Kiều Sâm ngoài ý muốn chính là, Lâm Thư hình như không để ý tới suy nghĩ lệch lạc của đệ đệ nhà mình, lại còn thật sự mỉm cười lễ phép theo Kiều Cảnh An đến đây.

Sau khi uống hết cả ly nước chanh, Lâm Thư mới cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một chút, nụ cười trên khóe miệng cũng tự nhiên hơn.

Kiều Cảnh An thấy Lâm Thư mới hớp mấy ngụm đã cạn cả ly nước chanh, liền càng ngày càng quả quyết rằng đối phương là bỏ nhà ra đi, bằng không sao có thể đói khát đến như vậy. Nháy mắt với quản gia, tựa hồ quản gia cũng tiếp nhận được sóng điện não của nhị thiếu gia, lập tức tiến lên đem ly nước của Lâm Thư rót đầy thêm lần nữa.

“Cảm ơn.” Lâm Thư chuẩn mực lễ phép, gật đầu với quản gia, bưng ly lên lại uống một ngụm, mới mở miệng nói: “Kiều đồng học, xin hỏi cậu sao lại cho rằng tôi là bỏ nhà ra đi, hoặc bị đuổi ra khỏi nhà?” Nếu như bỏ qua khóe miệng có chút run rẩy kia, chắc ta có thể thấy rất rõ nộ khí đang toả ra lúc này của hắn.

Kiều Cảnh An lộ ra vẻ mặt ‘tôi hiểu mà’, nhưng vẫn ‘tế nhị’ mở miệng nói: “Tôi chỉ nói đùa thôi, dù sao chúng ta cũng cùng trường, hay là hai ngày này cậu ở lại nhà tôi chơi đi, tôi còn có rất nhiều vấn đề không hiểu, hy vọng có thể nhờ cậu chỉ giáo đôi chút.”

Cậu đừng có miệng thì bảo ‘chỉ nói đùa’ nhưng đồng thời trên mặt vẫn lộ ra biểu tình thương hại được không? Trên trán của Lâm Thư nổi lên một cái gân xanh, hắn xoa xoa thái dương, cưỡng chế đè nén cục tức này xuống: “Cậu đã muốn lĩnh giáo tôi, tôi đành phải cố mà ở lại hai ngày vậy.”

Kiều Cảnh An mân miệng, thấy người này thật không đáng yêu, nhưng nghĩ chắc là có liên quan đến tâm tình của đối phương hiện giờ, nên cậu cũng chỉ cố nặn ra một tia cười: “Vậy thì thực cảm tạ.”

Kiều Sâm nghi hoặc liếc mắt nhìn Lâm Thư, nếu như không xem tư liệu điều tra về Kiều Cảnh An trước, anh còn tin rằng giữa hai người thực sự có tình bạn cùng trường gì đó. Nhưng nhìn vào báo cáo, anh hiểu rõ hai tên nhóc từ trước đến nay luôn không hợp, cậu Lâm Thư này hoàn toàn ở phía đối nghịch với Kiều Cảnh An, sao hôm nay lại đồng ý ở lại? Anh bưng ly nước chanh nhấp một ngụm, bởi vì không thích uống đồ ngọt, anh có chút nhíu mày, nhanh chóng buông cái ly xuống.

“Lâm thiếu gia chịu tới nhà tôi làm khách, là vinh hạnh của Kiều mỗ.” Kiều Sâm trên mặt mang cười, mở miệng: “Tiểu An từ trước đến nay ham chơi, về phương diện bài học còn phải nhờ Lâm thiếu gia chiếu cố nhiều hơn.”

“Kiều tổng khách khí rồi, đều là bạn học, chỉ là giúp đỡ nhau mà thôi.” Lâm Thư trả lời cũng mang kiểu ‘ngoài cười nhưng trong không cười’. Nếu như Kiều Cảnh An hiện tại mỗi khi nói chuyện đều khiến người ta muốn phun nộ khí, như vậy lời nói của Kiều gia đương gia ngồi đối diện lại khiến người ta không dám buông lỏng, chỉ sợ mình có sơ sẩy, ngay lập tức sẽ bị anh ta bắt thóp.

Ba người nói chuyện với nhau được một lúc thì đã tới giờ cơm trưa, họ vào phòng ăn ngồi, món ăn liền được dọn lên, Kiều Sâm ngồi ở bên cạnh Kiều Cảnh An, thượng thủ (ghế đầu bàn, chỗ dành cho chủ nhà) không có ai ngồi.

Lâm Thư nhìn Kiều Cảnh An dùng tay trái cầm đũa chọc chọc cơm, không khỏi dãn ra lông mày. Vậy mới có câu nói: làm nhiều việc xấu, đương nhiên sẽ bị trời trừng phạt. Xem đi, hiện tại không phải là sinh hoạt không tiện rồi sao? Dùng thìa múc hai con tôm bóc vỏ bỏ vào trong bát, Lâm Thư cắn một cái, thỏa mãn nghĩ, vô luận là món nào, đầu bếp của Kiều gia đều làm rất không tồi.

Hàu hết các món đều rất đơn giản, cũng không phải loại thức ăn trải qua chế biến cầu kì đến mất đi nguyên vị, điều ấy lại khiến cho Lâm Thư cảm thấy, những đồ ăn này ngon miệng lạ thường.

Kiều Sâm thấy Kiều Cảnh An trừng mắt nhìn chằm chằm chén đường dấm chua nhỏ, vì vậy buông chiếc đũa của mình, nhấc chiếc đũa bên cạnh gắp một khối bỏ vào trong bát của Kiều Cảnh An, thấy Kiều Cảnh An cười mị mị mới thỏa mãn quay về cầm đũa mình lên tiếp tục ăn cơm.

Lâm Thư lúc này mới tỉnh ngộ, thì ra hai đôi đũa đặt sẵn trước mặt Kiều Sâm một đôi là để gắp thức ăn cho Kiều Cảnh An. Hắn nhất thời cũng không biết tâm tình trong lòng mình hiện giờ là hâm mộ hay ghen ghét, trong cái gia đình lạnh lẽo kia của hắn, khi nào mới có diễm phúc được chứng kiến loại khung cảnh này.

Đem cái gia đình được người ngoài đồn là hòa thuận đến mức có thể được phong là gia đình văn hoá của năm như Lâm gia so sánh với tình huynh đệ bị mọi người cho là bất hòa như Kiều gia, ngược lại thật sự là một sự châm chọc vô cùng lớn.

Nghĩ lại lúc mình thấy được bản báo cáo bệnh tình kia, ông nội yêu thương mình nhất cũng đã mắc bệnh ung thư. Giờ đây, trong cuộc chiến tranh đoạt tài sản của gia đình, hắn lại thiếu đi một người thật tình lo lắng cho hắn, cũng không còn có thể ra nhiều kế sách được nữa. Trận chiến này giữa hắn và ca ca, không biết sẽ dùng dạng kết cục gì để kết thúc.

Hai anh em Kiều gia cũng không biết Lâm Thư đang chìm trong u buồn, Kiều Sâm lại gắp lên một miếng thịt gà xả ớt, thấy Kiều Cảnh An lắc đầu, liền vứt vào trong bát của mình, sau đó lại chọn lấy vài cọng rau để tới trong bát Kiều Cảnh An, dù cho bảo trì lễ nghi không nói chuyện, hai huynh đệ vẫn ăn ý mười phần, vì vậy ánh mắt Lâm Thư nhìn bọn họ càng thêm u buồn.

Đương nhiên, trong bữa cơm trưa, Kiều Cảnh An bị Kiều Sâm cưỡng chế yêu cầu uống hết một chén súp xương. Tục ngữ nói ‘ăn gì bổ nấy’, Kiều Đại thiếu gia chỉ là muốn giúp nhóc em không biết yêu quý bản thân này sớm một chút khỏe lên mà thôi, cho nên Kiều nhị thiếu gia thấy huynh trưởng tôn kính tuân thủ theo cái quan niệm truyền thống tốt đẹp như vậy cũng chỉ có thể ngoan ngoãn uống hết, chống đỡ cái bụng đã tròn căng của mình.

Kiều Cảnh An ngồi trên ghế sa lon xem TV, Kiều Sâm cầm tờ báo cùng ngồi với cậu, mà khách theo chủ như Lâm Thư cũng chỉ có thể ngồi theo, nhìn thấy phim hoạt hình tên là [ Cừu Vui Vẻ và Sói Xám ] thì ngẩn người, hắn cảm thấy, có lẽ lần này tới Kiều gia đối với hắn vẫn là có lợi, ít nhất giúp hắn học được cái gì gọi là ‘gặp chuyện không sợ hãi’, cái gì gọi là ‘huynh hữu đệ cung’ chân chính.

Cho dù cái ‘gặp chuyện không sợ hãi’ là do phải trải qua các loại cú sốc vô cùng lớn mới có được, mà cái ‘huynh hữu đệ cung’ ở đây thì huynh trưởng hiển nhiên có khuynh hướng sủng em trai lên trời.

“Nghe nói Lâm lão tiên sinh vừa phải vào viện, cụ ông dạo này còn khỏe chứ?” Kiều Sâm phát hiện Lâm Thư có vẻ rất ảo não, vì vậy khép lại tờ báo trong tay, mở miệng hỏi.

“Cảm ơn đã quan tâm, thân thể ông nội tôi vẫn tốt, chỉ là tuổi tác đã lớn, sức đề kháng cũng không còn tốt như xưa.” Lâm Thư mỉm cười trả lời, Kiều Sâm trên thương trường như thế nào hắn không rõ ràng lắm, nhưng hắn sẽ không ngốc đến mức vô ý để lộ ra bệnh tình của ông nội.

“Như vậy…” Kiều Sâm tựa hồ cũng không quan tâm lắm: “Cụ ông nên cần điều dưỡng nhiều hơn.”

Lâm Thư tiếp tục cười: “Tôi thấy Kiều đồng học cánh tay bị thương, sao lại không cẩn thận như vậy?” Đúng là tên hồ ly!

Kiều Sâm nâng cốc trà lên uống một ngụm, nhắm lại hai mắt mỉm cười nói: “Hôm trước đi cưỡi ngựa, xảy ra một chút vấn đề, chỉ là các đốt ngón tay sai khớp, không phải vấn đề gì lớn.” Tưởng có thể xem được cảnh Kiều Sâm ta cùng em trai bất hòa? Không có cửa đâu!

“Vậy sao?” Lâm Thư mỉm cười.

“Đương nhiên.” Kiều Sâm cũng tiếp tục mỉm cười.

“Ha ha…” Kiều Cảnh An đột nhiên cười ra tiếng, cậu kéo kéo ống tay áo Kiều Sâm: “Ca, cái con Sói Hồng này thực hung dữ, em sau này cũng không dám lấy người vợ như vậy.”

Kiều Sâm cũng không cùng Lâm Thư so đấu nữa, anh sờ sờ đầu Kiều Cảnh An, mỉm cười: “Đúng, không cưới là được.” Nghĩ đến Kiều Cảnh An về sau phải kết hôn sinh con, anh cau mày, đem các kiểu phụ nữ ở trong đầu duyệt qua một lượt, cảm thấy những cô gái này đều không hợp với Kiều Cảnh An, quá thành thục sẽ có thể dạy hư thằng bé, nhưng quá ngây thơ thì lại không thể chăm sóc thằng bé cho tốt. Nói tóm lại là: em trai nhà mình, vẫn là phải nằm dưới mí mắt của chính mình mới có thể yên tâm.

Kiều Sâm bắt đầu lo lắng, có nên khuyên Kiều Cảnh An sau khi kết hôn thì vẫn đến ở cùng chỗ với anh hay không, nhưng vô luận nghĩ như thế nào, đều cảm thấy không đúng, vì vậy Kiều Đại thiếu gia quyết định không lo lắng vấn đề này nữa, lại tiếp tục xoa đỉnh đầu Kiều Cảnh An nói: “Tiểu An muốn tìm một người vợ như thế nào?”

Kiều Cảnh An nghĩ đến vị hôn thê đã đính hôn từ nhỏ của mình ở kiếp trước, nụ cười trên mặt có chút buồn bã, nhưng nhìn thấy sắc mặt có vẻ rất quan tâm của Kiều Sâm, cậu vẫn cố mang theo nụ cười có chút không được tự nhiên hồi đáp: “Em không biết.“

“Không biết thì không cần suy nghĩ.” Kiều Sâm khóe miệng khom khom, tâm tình nhẹ nhõm thu hồi tay của mình, Tiểu An hiện tại tuổi còn nhỏ, đích xác không thích hợp nghĩ những chuyện này.

Lâm Thư lúc này mới cảm thấy, Kiều Cảnh An có chỗ nào đó rất không đúng, vô luận là lời nói cử chỉ hay một số cung cách sinh hoạt, cũng không giống như cái tên thiếu niên ương ngạnh mà mình đã từng biết kia. Sự nghi ngờ trong lòng hắn càng ngày càng lan tràn, trong chuyện này đến tột cùng là vấn đề ở chỗ nào?

Kiều Cảnh An sẽ không mang mình đến nhà của cậu ta, Kiều Cảnh An cũng không có khả năng xem loại phim hoạt hình này, Kiều Cảnh An càng không có khả năng đề cập đến vấn đề về phụ nữ lại ngại ngùng như thế. Nếu như hỏi phương diện gì mà Kiều Cảnh An cực kỳ có kinh nghiệm, thì hẳn phải là chơi gái. Hiện tại người mang vẻ mặt gượng gạo nói “Em không biết” này là ai? Thế giới này, đến tột cùng là huyễn hoặc đến cỡ nào?

“Tiểu An, anh về thư phòng xử lý chút văn kiện, em mang bạn học cùng tới thư phòng đọc sách nhé, thế nào?” Kiều Sâm buông tờ báo trong tay, nhiều khi, nhân tố bất an phải đặt ở trong tầm mắt thì mới an toàn.

“Vậy em có thể chơi Tiểu Thư chứ?” (‘Tiểu Thư’ nghĩa là ‘cuốn sách nhỏ’, đây là cách gọi của Tiểu An dành cho Laptop) Kiều Cảnh An đối với vật tên là laptop gì đó cảm thấy rất hứng thú.

“Có thể.” Kiều Sâm mỉm cười mở miệng: “Nhưng không thể chơi quá lâu.”

Lâm Thư nghi hoặc theo sau lưng Kiều Cảnh An lên lầu, gian phòng trong cùng trên lầu hai chính là thư phòng. Hắn khó hiểu nhìn Kiều Sâm ngồi xuống bàn làm việc, người nam nhân này lại đồng ý cho hắn vào thư phòng?

“Lâm đồng học, mời qua bên này.” Kiều Cảnh An mỉm cười dẫn Lâm Thư tới một cái bàn bên cạnh, không biết có phải là lỗi giác của hắn hay không, hắn cảm thấy Kiều Cảnh An dường như cố ý làm cho mình cách bàn công tác của Kiều Sâm xa một chút.

Đem Laptop của chính mình đưa cho Lâm Thư: “Cứ chơi tự nhiên, không cần khách khí.”

Kiều Cảnh An lại ôm máy tính của Kiều Sâm cùng Lâm Thư mặt đối mặt ngồi, cậu nhìn không tới máy tính của Lâm Thư, mà Lâm Thư cũng không thể nhìn thấy màn hình của cậu.

Lâm Thư mở máy tính ra, trên máy cũng không cài mật khẩu. Lúc máy tính khởi động xong, hắn nhìn thấy trên màn hình chỉ có lẻ loi vài cái icon, lập tức cảm thấy… máy tính của Kiều nhị thiếu gia sạch sẽ đến mức làm cho hắn có chút không thể thích ứng.

“Cậu không chơi game?” Lâm Thư có chút không dám tin.

“Có a.” Kiều Cảnh An từ đối diện thò đầu lên, mỉm cười mở miệng: “Trò ‘Đập chuột’ rất thú vị, cậu nếu là không ngại, cũng có thể thử xem.”

Đập chuột?! Lâm Thư tay cầm chuột run run, nhìn thấy một icon hình con chuột đáng yêu trên màn hình, lập tức cảm thấy có chút đau đầu, vì vậy hắn lại rút ra được một kết luận: điểm tốt thứ ba của Kiều gia, là đã giúp hắn hồi tưởng lại tuổi thơ.

Ai có thể nói cho hắn biết, tên Kiều nhị thiếu gia mà trong trường khắp nơi tán gái tại sao lại đi thích cái trò đập chuột mà hắn từng chơi lúc bốn năm tuổi?

“Đúng rồi, cậu nếu không thích đập chuột, còn có trò cờ vây.” Kiều Cảnh An lần nữa từ máy tính đồi diện thò lên một cái đầu: “Icon ở phía trên trò ‘đập chuột’ ấy.”

Lâm Thư mặt vô biểu tình mở trò cờ vây ra, thuận tay mở bảng Highscore, vừa xem cái này hắn lập tức trợn tròn mắt, người chơi đấu với máy tính mà tỉ lệ thắng là 95%?! Điều này làm cho người mười ván đánh thì chín ván thua như hắn làm sao chịu nổi?

Người này đến tột cùng là thiên tài hay ngu ngốc đây?!

……………………………………….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện