Bảy Bước Tới Mùa Hè

Chương 2: Chương 2





Hai
Gần như mùa hè năm nào, Khoa cũng được ba mẹ cho về chơi quê ngoại.
Vì vậy nó chẳng lạ gì nhỏ Trang, con bà Chín Ghe.
Nhà bà Chín Ghe là hàng xóm của ông nó.

Hai khu vườn cách nhau một bờ giậu mồng tơi.
Nhưng xưa nay Khoa chẳng bao giờ để nhỏ Trang vào mắt.

Con bé này chỉ nhỏ hơn Khoa một tuổi nhưng Khoa vẫn xem nó là đồ con nít ranh.
Nhỏ Trang hay mặc bộ đồ vải hoa, thỉnh thoảng chạy qua nhà ông nó, lúc thì xin dì Liên cho nó hái măng tre ở bờ rào hoặc lang thang trong vườn hái nấm, lúc thì mượn cái siêu sắc thuốc bắc hay xin rơm về lót ổ cho gà đẻ.
Nhỏ Trang còn chạy qua nhà ông nó vì nhiều lý do linh tinh khác nữa, nhưng Khoa không nhớ hết.
Khoa chỉ nhớ là nó không bao giờ chơi với con nhỏ này.

Có một quy ước bất thành văn giữa bọn con trai với nhau: đứa con trai nào chọc cho con gái khóc, đứa đó là anh hùng; còn đứa nào đánh bạn với con gái, đứa đó là đồ bỏ đi, không xứng mặt nam nhi và dĩ nhiên bị bạn bè chọc ghẹo, xa lánh.
Khoa tất nhiên tự coi mình là anh hùng.

Vì trước nay nó khiến cho nhỏ Trang khóc không biết bao nhiêu là lần.
- Ê, mày đánh cắp chai xì dầu của nhà tao hả Trang?
Chẳng hạn có lần, trước mặt thằng Mừng, Khoa ra oai khi thấy nhỏ Trang cầm chai xì dầu từ trong nhà bếp của ông nó bước ra sân.
Nhỏ Trang quay mặt lại, rụt rè:
- Dạ, đâu có.

Em hỏi mượn dì Liên mà.
- Xạo đi mày! Mày hỏi mượn dì Liên sao tao không biết.
Dĩ nhiên là Khoa không thể biết.


Vì dì Liên ở trong bếp, còn Khoa đang ngồi chơi với thằng Mừng trên bậc thềm trước hiên.

Nhưng nó vẫn nạt nộ nhỏ Trang như thể nó tận tay bắt quả tang con bé này đang lấy trộm chai xì dầu.
Thấy Khoa giở giọng ngang phè, nhỏ Trang đứng thộn mặt giữa sân, cái lưỡi thụt đi đâu mất.
- Còn đứng ì ra đó nữa hả! - Khoa lại gầm lên, rất ghê, như sắp phun khói qua lỗ mũi - Đem chai xì dầu trả lại cho nhà tao đi!
Nước mắt bắt đầu ứa ra trên mặt nhỏ Trang.

Nó bị khép tội ăn cắp thật là oan ức quá.

Đã vậy, lúc này có tới bốn con mắt đang nhìn nó chằm chằm khiến nó ngượng chín cả người.

Khi bạn không làm gì sai, nhưng bỗng có một người kết tội bạn, còn người đứng bên cạnh không những không lên tiếng bênh vực bạn lại trố mắt ra nhìn bạn như nhìn một tên tội phạm, tự nhiên bạn có cảm giác bạn giống như là tội phạm thật.

Nhỏ Trang đang rơi vào cảm giác tồi tệ đó.

Thế là một tay nắm chặt chai xì dầu, một tay quẹt nước mắt, nó cúi đầu lầm lũi quay vào nhà bếp.
Tự nhiên Khoa thấy tội tội con nhỏ.

Nó thấy nó ra oai như thế đủ làm cho thằng Mừng nhìn nó bằng cặp mắt lé xẹ rồi.
Thế là Khoa lại quát:
- Thôi, tha cho mày! Tao cho mày mượn chai xì dầu đó.

Đem về cho mẹ mày đi!
Dĩ nhiên nhỏ Trang đâu có thèm nghe Khoa.

Tủi thân, uất ức, xấu hổ, bẽ bàng, cả mớ cảm xúc đang trút lên người con bé như một đống gạch khiến tai nó ù đi.

Nhưng cho dù nghe rõ những gì Khoa nói thì nhỏ Trang chắc chắn cũng chẳng dừng chân.
- À, mày dám bướng với tao hả? Tao...!tao...!tao...
Khoa vừa giận vừa thẹn, giận con bé cứng cổ không thèm nghe lời nó và thẹn với thằng bạn đang thô lố mắt chứng kiến cái cảnh đó, cho nên Khoa cứ ngắc ngứ mãi vẫn không nói được hết câu.
Đúng vào lúc Khoa định rượt theo cốc đầu con nhỏ này một cái cho hả tức thì dì Liên đột ngột xuất hiện trước cửa bếp.
Mắt dì mở to khi thấy nhỏ Trang cầm chai xì dầu quay lại:
- Ủa, sao cháu không đem chai xì dầu về nhà cho mẹ đi cháu?
- Anh Khoa bắt cháu trả lại.
- Sao lại trả?
- Ảnh bảo cháu ăn cắp...
Nói tới đây, như không nén được, nhỏ Trang òa ra tức tưởi.

Từ lúc bị Khoa hiếp đáp, nước mắt đã chảy dài trên mặt con bé nhưng nó cố kềm tiếng khóc.

Nó không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt bọn con trai.

Nhưng câu hỏi của dì Liên giống như một mũi khoan xoáy vào nỗi đau của nó.

Thế là lòng nó thủng một lỗ to tướng: bao nhiêu dồn nén tích tụ nãy giờ bất thần xì ra.


Nhỏ Trang khóc ồ ồ như vòi phun.
Dì Liên ôm lấy con bé, dỗ dành, và trợn mắt về phía bậc thềm:
- Thằng quỷ con kia! Mày hết chuyện làm rồi sao mà bắt nạt con gái hả?
Nhưng cũng như mọi lần, Khoa đã mất dạng từ hồi nào.

Thằng bạn nó cũng biến nhanh như khói.

Hiên nhà vắng tanh, như chưa từng có ai ngồi đó.
**
Đó không phải là lần duy nhất Khoa chọc nhỏ Trang khóc.
Giật đồ chơi, giật tóc, cốc đầu, véo tai, đá đít, tóm lại không có trò mất dạy nào là Khoa chưa làm với nhỏ Trang trước ánh mắt tán thưởng của thằng Mừng.

Và mỗi lần lập được thành tích, mặt Khoa lại nghênh nghênh y như nó vừa đánh thắng một ông mánh nào lớn xác lắm chứ không phải bắt nạt một đứa con gái bé bỏng.
Nhưng đó ỉà nói những mùa hè trước đây.

Là chuyện đã qua.
Năm nay nhỏ Trang vẫn là con gái bà Chín Ghe, vẫn là hàng xóm cúa nó, vẫn thỉnh thoảng qua nhà ông nó đế chơi với dì nó nhưng nhỏ Trang không còn là nhỏ Trang như nó từng biết.
Mới hè năm ngoái đây thôi, nhổ Trang vẫn còn là một con bé mảnh khảnh và đen đúa, hễ nhìn thấy là Khoa ngứa mắt chỉ muốn cốc đầu giật tóc.
Thế mà chỉ sau một năm không gặp, nhỏ Trang xuất hiện trong mắt Khoa y như một con người khác.

Mười bốn tuổi, con bé tự nhiên lớn phống lên, đã ra dáng một thiếu nữ hắn hoi.

Tóc nó dài ra, cơ thể nó đầy đặn lên, cặp mắt nó long lanh và đen lay láy như hai hạt nhãn.
Cách đây nứa tháng, Khoa vừa xách ba lô bước vào cống nhà ông ngoại nó đã thấy nhỏ Trang đi ra.

Nhỏ Trang nhận ngay ra Khoa nhưng Khoa thì không nhìn ra con bé.
Đến khi nhỏ Trang bẽn lẽn cất tiếng chào thì Khoa mới ngớ ra:
- Ủa., ủa...
Khoa chi thốt được mấy tiếng chắng đâu vào đâu.

Đến khi Khoa định thần, tính khen Em mau lớn quá há Trang? thì nhỏ Trang đã khuất dạng bên kia bờ giậu mồng tơi.

Khoa đứng đực giữa sân có đến một lúc, thấy lòng tự nhiên bầng khuâng lạ.

Con bé hàng xóm sao bữa nay trông khác quá.

Ngay cá Khoa nữa, Khoa cũng thấy mình khang khác.

Những mùa hè trước đây, mỗi lần về quê gặp nhỏ Trang, việc đầu tiên Khoa làm là giật tóc con nhó này cho nó la oai oái chơi.
Lần này Khoa không những không nhấc tay nhấc chân nổi mà nói cũng không ra hơi.
Đã thế, tuy chưa thốt nên lời nhưng mẫu cầu Khoa định nói cũng tự nhiên thay đổi: Em mau lớn quá há Trang?.

Trước nay, Khoa toàn xưng tao gọi mày với con nhỏ này.

Bữa nay Khoa đột ngột gọi nó bằng em, dù là gọi trong tâm tưởng.

Chỉ nhớ lại thôi, Khoa đã thấy kỳ kỳ: Sao lạ vậy ta? Khoa tự hỏi, nghĩ ngợi, không tìm ra câu trá lời rồi lại tự nói thầm lần nữa, vẫn thấy đầu óc tối mò mò, đành tặc lưỡi xách ba lô đi thắng vô nhà.
Buổi chiều, mải theo thằng Mừng đi lặn hụp ở sông Đá Nhọn, hôm sau lại theo thằng này đi bắn chim tận Gò Thung đến tối mịt mới về, Khoa quên mất nhỏ Trang.
Nhưng qua ngày thứ ba, Khoa đang tha thẩn trước sân chờ thằng Mừng qua rú đi xem tát đìa, bỗng thấy nhỏ Trang bước qua.
Nhỏ Trang liếc Khoa một cái rồi lật đật đi một mạch vô bếp.

Nó sợ Khoa kêu lại rồi ngứa tay cốc đầu giật tóc như trước đây.
Nhỏ Trang không biết thằng Khoa năm nay không còn là thằng Khoa quen bắt nạt như nó từng biết.
Thằng Khoa năm nay vừa nhác thấy nhỏ Trang, bụng giật thót một cái và hấp tấp quay mặt đi chỗ khác.
Đợi nhỏ Trang đi một quãng, nó rụt rè ngoái cổ nhìn theo rồi lại quay đầu nhìn ra giàn hoa giấy trước cổng; đầu óc tự dưng nghĩ ngợi vẩn vơ.

Đăng bởi: admin



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện