Băng Hỏa Ma Trù

Chương 68: Cửu Thanh Thần Long Băng Vân Ẩn ( Thượng )



Niệm Băng thản nhiên cười, nói: " Nhu nhi tiểu thư, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, ngươi nợ ta một điều kiện là được, đi, chúng ta đi vào thôi ".

Niệm Băng sau khi thay một thân ma pháp sư bào đã hoàn toàn khác trước kia, nhân viên phục vụ ở cửa Thanh Phong Trai căn bản là không nhận ra hắn, nhưng phục vụ viên này tự nhiên là nhận ra Long Linh và Lạc Nhu, cất bước lên phía trước, cung kính nói: " Nhị vị tiểu thư tới, các người tới tìm tiểu thư nhà chúng ta sao? ".

Long Linh ngây ra một lúc, ánh mắt hướng về phía Niệm Băng, Niệm Băng nói: " Cũng gọi cả Tuyết Tĩnh tiểu thư đi, giải quyết thì giải quyết một lần cho gọn, cũng đỡ để nàng tiếp tục hiểu lầm ta ".

Long Linh gật đầu, nói: " Chúng ta vào đi thôi ". Ba người đi theo phục vụ sinh vào đại sảnh Thanh Phong Trai, so với Đại Thành Hiên, đại sảnh này có vẻ nhỏ hơn rất nhiều, nhưng bố trí lại rất đặc biệt, khắp nơi đều được trang trí bởi mộc điêu, ngay cả bàn ghế cũng không ngoại lệ, tất cả đều được điêu khắc từ gỗ, cả đại sảnh phát ra hương thơm nhàn nhạt, âm nhạc nhẹ nhàng từ sau một khối mạn bố truyền đến, tựa hồ là tiếng đàn, nhạc khúc vui nhộn nhẹ nhàng, tuyệt không hề có cảm giác ồn ào.

Niệm Băng thầm khen trong lòng, hắn là lần đầu tiên tới đại sảnh này, Thanh Phong Trai có thể thành danh quả nhiên không phải may mắn, bố trí nơi này mỗi một chi tiết đều đã trải qua tính toán kỹ lưỡng.

Niệm Băng hướng về phía phục vụ sinh kia nói: " Phiền ngươi đi mời Tuyết Tĩnh tiểu thư ra. Chúng ta có việc tìm nàng ".

Phục vụ sinh nghi hoặc nhìn Niệm Băng, hắn hiện tại mới phát giác, nam nhân này nhìn qua có chút quen mắt, nhưng lại không nhớ ra là gặp ở nơi nào. Hắn tự nhiên là đã gặp Niệm Băng rồi, bất quá, Niệm Băng lúc còn phách sài, bất luận ở trang phục hay là khí chất, sao có thể so sánh với hiện tại được? Phục vụ sinh bối rối nhìn sang Long Linh nhị nữ, trí nữ Lạc Nhu hướng về phía hắn gật đầu, nói: " Đi đi, nói với Tĩnh Tĩnh, ta cùng Linh nhi đều tới, bảo nàng ra mau mau một /chút ".

Lạc Nhu thật sự có vẻ nóng lòng muốn biết cuối cùng là Niệm Băng muốn giở thủ đoạn gì, nhìn bộ dáng tự tin của Niệm Băng, trong lòng nàng đột nhiên cảm thấy chờ mong, ở Băng Tuyết thành, chuyện có thể khiến nàng kinh ngạc dù sao cũng là quá ít, nàng giỏi bày mưu lập kế, tiếng tăm nghìn dặm, thế nhưng, từ khi Niệm Băng xuất hiện, nàng càng ngày càng kinh ngạc, cơ hồ không có một khắc đình chỉ, bất luận là miếng bánh ngọt Băng Kích Lăng hắn tặng cho nàng ở sinh nhật yến hội, hay là khi điều tra sự việc Ma Sát Sứ, đều khiến nàng tràn ngập tò mò về Niệm Băng, khi nàng tưởng rằng đã biết rõ người này rồi, hắn lại đột nhiên nói cho nàng, nhận thức của nàng đều là sai lầm, lúc này tâm tình của nàng cực kỳ phức tạp, phi thường mong muốn biết được đến tận cùng.

Phục vụ sinh đi rồi, Niệm Băng kéo một cái ghế ngồi xuống, hướng về phía nhị nữ mời, mỉm cười nói: " Sao? Hai vị không ngồi một chút sao? ".

Long Linh mỉm cười nói: " Chỉ là ngồi tạm mà thôi, ta đứng một chút cũng được, ta trước kia từng nghe mụ mụ nói, nữ hài tử ngồi nhiều, sẽ ảnh hưởng tới dáng người ".

Lạc Nhu đi tới bên cạnh Niệm Băng, cúi người, nói nhỏ bên tai hắn: " Tĩnh Tĩnh sắp ra rồi, ngươi chắc chắn chứ? ".

Niệm Băng thản nhiên cười, nói: " Đương nhiên chắc chắn, trí nữ tiểu thư, ta nghe nói ngươi đã đính hôn, ngươi tới gần ta vậy, không sợ người khác hiểu lầm sao? ".

Lạc Nhu ngẩn người, ánh mắt hướng về phía Long Linh, " Ngươi nói với hắn sao? Được a, Linh nhi, ngươi không phải ghen đấy chứ? ".

Long Linh vừa nghe lời này, nhất thời mặt đỏ bừng, " Nhu nhi ngươi đừng nói lung tung, ta cùng Niệm Băng chỉ là bằng hữu mà thôi, sao lại ghen, ta chỉ là nói cho hắn sự thật mà thôi, tránh cho hắn làm chuyện gì quá phận ".

Niệm Băng ha ha cười, nói: "Không, sẽ không, ta vốn là người luôn biết chính mình, Linh nhi sao lại hiểu lầm như thế chứ? ".

Long Linh trợn mắt nhìn hắn, nói: " Hiểu lầm? Sợ là chẳng phải đâu, ta nhớ rõ ngày đó ai đó tặng người ta một món lễ vật sinh nhật, lại không cho chúng ta được ăn nữa chứ ". Bộ dáng của nàng giống hệt như hờn dỗi nam hữu của mình, đôi mắt đẹp sóng sánh, khiến cho đám phục vụ viên đứng xem trở nên ngây ngốc.

Niệm Băng thầm nghĩ trong lòng, nhìn bộ dáng, Long Linh quả thực có rất nhiều hảo cảm với mình! Sợ rằng mình chẳng thể ở lâu tại Băng Tuyết thành này rồi. Lạc Nhu bật cười, nói: " Còn nói không phải ghen, ngươi xem bộ dáng của ngươi đi ".

Long Linh thẹn thùng, vừa muốn phản bác, liền nghe một thanh âm trong trẻo truyền đến, " Linh nhi, Nhu nhi, các ngươi đều tới, ta đang buồn chán không biết làm gì đây, thật tốt quá, nếu các ngươi đã tới, để ta nhờ Minh thúc thúc làm cho chúng ta chút gì ăn, chỉ cần ta tìm người, người nhất định sẽ đồng ý ".

Hồng sắc thân ảnh cũng xuất hiện cùng với thanh âm, Niệm Băng đột nhiên phát hiện, màu đó là thích hợp nhất với Tuyết Tĩnh, mặc hồng sắc y phục, nàng trông bừng bừng nhiệt tình, như có thể hòa tan hết thảy mọi thứ.

Vì Long Linh cùng Lạc Nhu đều đứng trước Niệm Băng, chắn cả nửa thân hắn, cho nên Tuyết Tĩnh không chú ý tới hắn, tới trước mặt nhị nữ, nàng kinh ngạc nhìn Long Linh nói: " Linh nhi, ngươi sao vậy, mặt sao đỏ như vậy! Không phải bị bệnh chứ ".

Lạc Nhu nghe được câu hỏi của Tuyết Tĩnh nhất thời cười lớn, khiến Long Linh hận mặt đất không có lỗ để chui vào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện Bất Hủ - www.Truyện Bất Hủ

Niệm Băng đứng lên, giải vây cho Long Linh, " Tuyết Tĩnh tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau ".

Thân hình cao lớn của Niệm Băng đứng lên, Tuyết Tĩnh lập tức nhìn ra, gặp hắn, sắc mặt Tuyết Tĩnh nhất thời đại biến, lạnh lùng nói: " Là ngươi? Ai cho ngươi tới Thanh Phong Trai chúng ta, chúng ta tiểu miếu không chứa nổi đại thần như ngươi, mời ra ngoài, chúng ta không chào đón ngươi ".

Niệm Băng cũng không để ý, lạnh nhạt cười, nói: " Tuyết Tĩnh tiểu thư không nên hiểu lầm, hôm nay ta tới nơi này thì tính là một vị khách nhân, nếu Thanh Phong Trai mở cửa buôn bán, vậy thì, ta nghĩ các ngươi cũng không có lý do gì cự tuyệt một ma pháp sư khách nhân, không phải sao? ".

Tuyết Tĩnh hừ một tiếng, mới vừa muốn nói gì, Lạc Nhu liền chặn lại nói: " Tĩnh Tĩnh, chuyện trước kia ngươi không nên so đo nữa, chúng ta hôm nay cùng hắn đến chỗ ngươi, là muốn xem hắn diễn trò gì, cấp cho ta chút mặt mũi, có được hay không? ".

Tuyết Tĩnh ngây ra, nghi hoặc hỏi: " Xảy ra chuyện gì? ".

Niệm Băng nói: " Tuyết Tĩnh tiểu thư, ta nghĩ, ngươi nhất định rất muốn biết lúc đầu ta tại sao lại tới Đại Thành Hiên, sau lại tới Thanh Phong Trai phách sài, với thân phận ma pháp sư của ta, căn bản không cần phải làm như vậy, nhưng ta lại thật sự làm như vậy ".

Nghe xong lời này, Tuyết Tĩnh cùng Long Linh đều không có cảm giác gì, Lạc Nhu lại nhất thời trống ngực thình thịch, đúng vậy! Thông minh như hắn căn bản không thể làm những chuyện vô nghĩa, hắn nếu tiến vào Thanh Phong Trai phách sài, tự nhiên có đạo lý của hắn, tuyệt sẽ không đơn giản là vì để giấu diếm thân phận Ma Sát Sứ. Nghĩ tới đây, Lạc Nhu lần đầu tiên cảm giác được, sợ rằng mình đã thua cuộc rồi.

Tuyết Tĩnh hừ lạnh một tiếng, nói: " Kẻ giống ngươi, tới chúng ta Thanh Phong Trai chỉ sợ cũng không có hảo tâm gì, ta nào biết được đầu óc ngươi có vấn đề gì, làm ma pháp sư không làm, lại muốn đi phách sài, ta thấy, ngươi không phải kẻ ngu thì cũng bị bệnh thần kinh ".

Niệm Băng thản nhiên đáp: " Không sai, ta tới Thanh Phong Trai quả thực là có dụng ý, nhưng cũng không có ý xấu gì. Các ngươi chắc đều rất muốn biết tại sao, rất đơn giản, ta hiện tại sẽ nói cho các ngươi, dùng hành động nói cho các ngươi. Tuyết Tĩnh tiểu thư, nhờ ngươi thỉnh Minh Nguyên sư phụ ra được chứ? Kỳ thật, ta tới Thanh Phong Trai chủ yếu là vì hắn ".

Tuyết Tĩnh ngây ra một lúc, nói: " Vì Minh thúc thúc? ". Nàng không hề nghĩ tới, Niệm Băng lại đưa ra một đáp án như vậy.

Niệm Băng mỉm cười, nói: " Đúng là như thế, chỉ cần ngươi mời Minh sư phụ ra, mọi chuyện tự nhiên sẽ trở nên rõ ràng ".

Tuyết Tĩnh suy nghĩ một chút, nói: " Được, vậy ngươi chờ, ta muốn xem, ngươi cùng Minh thúc thúc có quan hệ gì. Hắn chắc còn chẳng nhận ngươi ". Nói xong, giống như một làn mây đỏ chạy ra phía sau.

Niệm Băng hướng về phía phục vụ sinh nói: " Thanh Phong Trai là mội trong những phạn điếm tốt nhất của Băng Tuyết thành, ta nghĩ, các loại đồ ăn các ngươi đều có, nhờ ngươi mang tới một chiếc mâm lớn đường kính một thước, đáy phải phẳng, đồng thời, đem tới chín quả dưa chuột, ba đốt mía, đa tạ. Cuối cùng hết bao nhiêu tiền, ta sẽ trả cho ngươi ".

Phục vụ sinh mặc dù thấy Niệm Băng cùng Tuyết Tĩnh lúc trước tựa hồ có mâu thuẫn, nhưng hắn dù sao cũng đến cùng Long Linh và Lạc Nhu, cũng không nói thêm gì, lập tức đi chuẩn bị.

Long Linh kinh ngạc nói: " Niệm Băng, ngươi muốn lấy mâm làm gì? Còn có dưa chuột. Chẳng lẽ ngươi muốn mời Minh thúc thúc làm cơm cho chúng ta ăn sao? Đó là không thể, kỹ nghệ của Minh thúc thúc tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài ".

Niệm Băng thở dài một tiếng, nói: " Có cái gì là không thể lộ ra, nếu người khác có thể học được, như vậy mới là bản lĩnh hạng nhất, chính là bởi vì hẹp hòi, từ thời thượng cổ đã không biết có bao nhiêu thứ không truyền lại nay. Linh nhi, đừng vội xao động, chờ xem đi ".

Một lát sau, Minh Nguyên cùng Tuyết Tĩnh bước ra, Tuyết Tĩnh tới bên cạnh Niệm Băng, nói: " Minh thúc thúc đã ra rồi, hiện tại ngươi có thể nói, ngươi đến Thanh Phong Trai tìm Minh thúc thúc làm gì ". Vừa nói, trong mắt nàng toát ra vẻ chế nhạo, " Hẳn là không phải vì bái Minh thúc thúc làm sư phụ chứ? ".

Niệm Băng thản nhiên cười, nói: " Có cái gì không thể? Đạt giả vi sư. Minh sư phụ, không biết người còn nhớ khẩu quyết ngày đó ta nói hay không ".

Minh Nguyên vừa ra tới đã thấy Niệm Băng trong trang phục ma pháp sư, liền có chút ngẩn ra, khi Niệm Băng hỏi hắn, hắn mới nhận ra, thanh niên trước mặt trong trang phục đại ma pháp sư này, chính là tên phách sài ngày đó được xem mình chế tác Kim Hương Khuyên, nghi hoặc nói: " Ngươi, ngươi sao lại thành ma pháp sư? Ngày đó vì trong thành xảy ra chuyện, ta còn chưa đến tìm ngươi, sau đó đi tìm ngươi, thì ngươi đã ly khai Thanh Phong Trai, ta quả thực rất kỳ quái, ngươi sao lại biết được khẩu quyết chế tác Kim Hương Khuyên, đó là từ sư phụ ta đời đời truyền xuống tới ta, bí quyết này ngoại nhân căn bản không thể biết. Cho nên, mặc dù nơi khác cũng có bán Kim Hương Khuyên, cũng đều không phải chính tông, so với Kim Hương Khuyên của Thanh Phong Trai chúng ta thì kém xa ".

Niệm Băng mỉm cười đáp: " Khẩu quyết tự nhiên là sư phụ truyền lại, Minh sư phụ, người rất nhanh sẽ rõ ràng ". Lúc này, phục vụ sinh đi lấy đồ đã quay trở lại. Trong tay cầm một chiếc mâm lớn đi tới cạnh Niệm Băng.

Niệm Băng vươn tay phải, nắm chắc chiếc mâm, đặt trên mặt bàn bên cạnh, chiếc mâm lớn đường kính một thước cơ hồ chiếm hết cả cái bàn, Niệm Băng mỉm cười, nói: " Hiện tại, đáp án có thể hé lộ rồi, Minh sư phụ, trong trù nghệ giới cũng có nói đến quyền bất ly thủ, khúc bất ly khẩu, trên người của người, nhất định mang theo thanh đao mà mình đắc ý nhất, ta muốn mượn dùng một chút ".

Minh Nguyên biến sắc, lạnh lùng nói: " Không được, đối với trù sư mà nói, đao chính là sinh mệnh, so với vũ nhân cũng không có gì khác cả ".

Niệm Băng mỉm cười, " Là vậy sao? Ta nghĩ, sư phụ người hẳn đã nói qua, trước đây từng có một người trong lúc hắn gặp nguy cơ đã từng giúp đỡ hắn, cũng truyền thụ cho hắn tam đại tuyệt kỹ, mới khiến cho hắn có thể có được danh tiếng như vậy trong trù giới ".

Nghe xong lời này, Minh Nguyên nhất thời kinh hãi, " Sao ngươi biết? ". Thanh âm hắn đã có chút thay đổi, phải biết rằng, chuyện này cực kỳ bí mật, sư phụ hắn chỉ mới nói cho mình hắn.

Niệm Băng mỉm cười, nói: " Bởi vì, ngày đó trợ giúp lệnh sư, chính là gia sư ".

Minh Nguyên toàn thân chấn động mãnh liệt, " Ngươi, ngươi là Quỷ … ".

Niệm Băng ngăn không cho Minh Nguyên nói thêm, giơ tay ra: " Xin mượn đao dùng một chút, có được không? Minh sư phụ ".

Minh Nguyên trong mắt toát ra vẻ cung kính, nhìn lướt qua dưa chuột và mía trong mâm trên bàn, gật đầu, nói: " Đương nhiên có thể ". Rồi đưa tay qua ngực, nhất thời, một đao nhọn dài chừng thước hai đã nằm trong tay, ngoại trừ Niệm Băng ra, ở đây mọi người, không có ai có thể nhìn rõ Minh Nguyên lấy đao ra từ đâu.

Niệm Băng nhận đao, nhìn thanh quang trên lưỡi đao, khen: " Tốt, đây chính là bảo đao Tiên Trảm của Trù Trung Tiên tiền bối trước đây, nghe nói, đao này đã trong chớp mắt xẻ đôi một đầu ngưu, mà không hề dính máu, quả thực là một thanh hảo đao! ".

Minh Nguyên hạ tay xuống, nói: " Không dám, đao này mà xếp cạnh Chính Dương của lệnh sư, cùng lắm cũng chỉ có thể dùng để bồi sấn mà thôi ". Bởi vì Niệm Băng đã nói ra bí mật ngày đó, hắn đối với thân phận của Niệm Băng đã không còn chút gì hoài nghi, bởi vì, khẩu quyết Kim Hương Khuyên, chính là sư phụ hắn trước đây đã nói cho vị ân nhân kia.

Niệm Băng mỉm cười, nhìn thoáng qua tam nữ đang ngốc trệ chung quanh, mỉm cười nói: " Ta phải bắt đầu rồi, hiện tại mặc dù khí trời đã dần chuyển lạnh, nhưng vẫn còn hơi ấm, hôm nay, ta sẽ làm cho tam vị tiểu thư một món ăn thơm mát, hy vọng các ngươi sẽ thích, mời lui về phía sau một chút, cảm tạ ".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện