Ba Vạn Dòng Thư Tình

Chương 4



Mọi thứ đều sợ chăm chỉ, cũng sợ “mở ra lối riêng".

Lúc Đào Nhiên viết ra kịch bản hại Tạ Thanh, hiển nhiên không ngờ được cô sẽ dẫn cốt truyện tới nước nhận dạng vân tay.

Hai người im lặng nhìn nhau hơn mười giây, Đào Nhiên sợ hãi lùi bước:

"... Tôi thật sự không nhớ rõ tôi đưa cho cô bản giấy, nhưng cô đã nói tới thế, tôi tin vậy."

Con người đôi khi rất thú vị, biết rõ người xem đã có phán xét trong lòng, nhưng vẫn cố gắng cứu vãn tôn nghiêm, cho rằng như thế thì sẽ không quá mất mặt.

Tạ Thanh không tỏ ý kiến gì, còn nói: “Lúc cô giải thích với Tống tổng, thuận tiện nói hộ tôi một tiếng."

“Cái gì?”

Ánh mắt Tạ Thanh dán lên mặt cô ta: "Cô và tôi đều cảm thấy, tôi thích hợp viết bên tổ nam tần hơn."

Tổ trưởng tổ nam tần: "Hả?"

Trâu Tiểu Doanh cũng đá chân Tạ Thanh ở dưới gầm bàn: "Thanh Thanh..."

Tạ Thanh hỏi Đinh Nhất phàm: "Được hay không?"

"..." Đinh Nhất Phàm gặm gà rán, "Tôi không có ý kiến, Tống ca đồng ý là được."

Đào Nhiên hung hăng lườm hắn một cái nhưng hắn không có cảm giác gì.

Tạ Thanh đương nhiên phải đi cùng Đào Nhiên tới chỗ Tống Mặc giải thích chuyện bản thảo không hoàn thành, bằng không có quỷ mới biết Đào Nhiên sẽ nói như thế nào với Tống Mặc.

Quá trình giải thích coi như thuận lợi, tuy rằng Tống Mặc cau mày đánh giá Tạ Thanh và Đào Nhiên một lượt, trong mắt viết rõ "Các cô rốt cuộc có thù oán gì", nhưng ngoài mặt vẫn nhận lý do "xóa nhầm" của Đào Nhiên, gật đầu: "Lát nữa tôi sẽ bảo Trương Băng nói chuyện với tác giả, cứ như vậy đi."

Trương Băng chính là trợ lý của Tống Mặc.

Đào Nhiên lại kiến nghị cho Tạ Thanh qua tổ nam tần, làm cho Tống Mặc ngơ ngác.

"Qua tổ nam tần?" Tống Mặc nhìn Tạ Thanh.

Đào Nhiên cũng nhìn Tạ Thanh.

Tạ Thanh gật đầu: “Tống tổng, kỳ thật tôi…”

Tống Mặc nhếch miệng: “Đừng gọi Tống tổng, bọn họ đều gọi tôi là Tống ca.”

"…” Tạ Thanh sửa miệng nói lại, “Tống ca, kỳ thật tôi viết đề tài huyền huyễn thuận tay hơn, trạch đấu không phải sở trường của tôi."

Nói xong, cô nhìn Tống Mặc cau mày cân nhắc.

Cô rất muốn nói cho Tống Mặc biết cô viết <Thanh Châu Lục>. Cốt truyện của <Thanh Châu Lục> rất rộng, chủ yếu là tiên hiệp giang hồ, có chút cung đấu làm nền. Bởi vì có rất nhiều người cho rằng "Nữ tác giả không viết được cốt truyện tầm cỡ", lúc bộ sách đó thành danh đã gây ra chấn động không nhỏ.

Rốt cuộc, Tống Mặc gật đầu: "Đi đi... Thử trước xem sao. Cô tới chỗ Đinh Nhất Phàm chọn bản thảo, thấy cái nào tốt thì viết."

Hai người rời văn phòng Tống Mặc trở về phòng riêng. Tạ Thanh bị Trâu Tiểu Doanh chặn trước cửa, Trẩu Tiểu Doanh đẩy cô vào trong.

"Cậu điên rồi à!" Trâu Tiểu Doanh vừa đóng cửa vừa nói.

Tạ Thanh: “Làm sao vậy?”

"Đang tốt lành sao lại tới tổ nam tần?"

Tạ Thanh duỗi vai, ngồi xuống bên giường: "Tôi biết Đào Nhiên nhìn tôi không vừa, lúc này có thể ở lại đây là nhờ vận khí tốt, lần tới cô ta chơi chiêu hiểm hơn thì sao bây giờ? Chỉ có ngàn ngày làm trộm, không có ngàn ngày đề phòng cướp [1]."

[1] 只有千日做贼,那有千日防贼的 – Ngạn ngữ, ý nghĩa sức lực của con người có hạn, huống chi là bị động ứng phó càng hao tổn tinh lực. Trong một thời gian dài phòng bị, thể nào cũng có thời điểm sơ hở. (Theo Baidu)

Trên mạng có câu nói rất đúng: Nếu hoàn cảnh công việc làm cho bạn lo lắng, hoặc là nhịn, hoặc là cút.

Tạ Thanh cảm thấy chịu đựng là lãng phí cảm xúc, không bằng "cút" một cách dứt khoát.

Trâu Tiểu Doanh đứng ở cửa sổ trừng mắt nhìn cô: "Thế nhưng... Tôi thấy mấy ngày nay cậu đều viết bản thảo từ sáng tới tối."

Tạ Thanh ngước mắt hỏi: “Vậy thì sao?”

"Một ngày cậu mới viết được có mấy ngàn từ như vậy, nam tần bên kia toàn là xạ thủ đó, đa số là một ngày viết một vạn từ, một vạn năm cũng không có gì lạ, cậu có chịu được không?"

Mấy ngày ở chung, Trâu Tiểu Doanh đã phát hiện Tạ Thanh không giống như những tác giả mạng, hiểu biết với văn học mạng cũng rất có hạn, cô cho rằng Tạ Thanh muốn qua nam tần bởi vì không hiểu số lượng công việc bên nam tần.

Không nghĩ tới Tạ Thanh bình tĩnh đáp: "Cứ thử một chút xem sao."

Lại nói: “Nếu muốn ăn chén cơm này, cũng phải luyện chút kỹ năng nghề nghiệp, tăng ca cuối tuần cũng không sao."

Huống chi, mỗi ngày một vạn, tính theo 15 đồng một nghìn chữ, mỗi ngày cũng có thể có 150 đồng, một tháng là 4500 đồng.

Phòng làm việc bao ăn bao ở, cô không cần chi tiêu nhiều, hơn nữa có thể tiết kiệm thì nên tiết kiệm.

Một tháng có thể tích cóp xấp xỉ 4000 đồng.

Như vậy tích cóp một năm, cô có thể giải quyết rất nhiều chuyện.

Trâu Tiểu Doanh vẫn muốn khuyên nhủ cô, nhưng hơi hơi hé miệng, cái gì cũng chưa nói ra được.

Sáng hôm sau, Tạ Thanh đi gõ cửa phòng Đinh Nhất Phàm. Nói rõ ý đồ tới, Đinh Nhất Phàm có lẽ cũng cảm thấy trai đơn gái chiếc cùng một chỗ không tốt lắm nên thứ bảy đưa cô tới văn phòng lớn không có ai sử dụng.

Trên đường đi vẫn luôn nói giỡn chuyện ngày hôm qua.

“Trong bông có kim.”

“Bình tĩnh, tỉnh táo, nói năng sắc sảo, phản ứng rất nhanh."

"Ra bài khác kịch bản như vậy, sự hiểu biết của cô còn rất phong phú."

"Người như cô hợp với viết tiểu thuyết, độc giả không đoán được ra cô muốn viết cái gì, hay."

Tạ Thanh: “…”

Vào văn phòng lớn, Đinh Nhất Phàm mở hai máy tính ra, cho cô xem trực tiếp những bản thảo trên mạng.

Trình độ phán đoán của những người có kinh nghiệm làm tác giả không thua trình độ của biên tập viên, cơ bản xem non nửa trang là có thể biết trình độ. Tạ Thanh đọc qua mấy truyện đề tài huyền huyễn, văn phong đều không phù hợp mấy.

Cô tiện tay chọn võ hiệp.

Nhìn chung chung hai nghìn chữ, cô quay đầu hỏi Đinh Nhất Phàm: "Truyện võ hiệp này được không?"

Đinh Nhất Phàm không nhìn qua, chỉ nói: "Cho tôi số bài viết."

Tạ Thanh nhìn tiêu đề trên văn kiện: "W032, <Hiệp giả thiên hạ>"

Tay Đinh Nhất Phàm đang muốn soát dãy số dừng lại một hồi: "Đó là truyện của một tác giả cấp thần."

"À." Tạ Thanh đóng hồ sơ lại nhưng Đinh Nhất Phàm lại nói: "Chẳng qua nhuận bút cũng không cao, có lẽ cũng không quan tâm chất lượng mấy, chắc chỉ định ăn chênh lệch kiếm vài đồng. Cô cứ thử xem cũng được."

Tạ Thanh kinh ngạc, Đinh Nhất Phàm không chú ý biểu tình của cô, nhìn máy tính của mình nói: "Bộ truyện này mùng một tháng sau mở hố, chúng ta phải gửi bản thảo ba vạn chữ, theo hợp đồng thì... Trước lúc mở hố, chúng ta phải giao năm vạn chữ qua. Tôi vốn dĩ nghĩ vài ngày tới sẽ giao cho người khác, nhưng cô muốn viết cũng được."

Hiện giờ là 16 tháng 11, thời gian còn lại là hai tuần, không quá gấp.

Tạ Thanh gật đầu, Đinh Nhất Phàm dựa theo quy định giao bản thảo và yêu cầu liên quan cho cô, sau đó hai người rời khỏi văn phòng.

Vào lúc Đinh Nhất Phàm xoay người khóa cửa, Tạ Thanh nhịn không được hỏi: "Người viết hộ đại thần... Rất nhiều sao?"

Đinh Nhất Phàm nhìn cô một cái, Tạ Thanh mờ mịt: “Không cảm thấy có lỗi người người đọc, gây nhiễu loạn thị trường sao?"

Cô còn tưởng rằng người thuê viết hộ chỉ có những tác giả nhỏ không có tình cảm với cái nghề này.

Đinh Nhất Phàm cười ra tiếng, nhìn thấy sự chăm chú trong mắt cô bèn thu lại nụ cười.

Hắn nghiêm túc suy nghĩ, nói: “Cũng phải xem cách nói thế nào. Quả thật có lỗi với độc giả, nhưng việc gây nhiễu loạn thị trường, tôi cảm thấy bản thân viết hộ là một bộ phận của thị trường văn học."

Tạ Thanh nhíu mày.

“Thật đó.” Đinh Nhất Phàm nhàn hạ dựa vào vách tường, “Chuyện viết hộ từ xa xưa đã có, lời đồn Đại Trọng Mã tìm người viết hộ chắc cô cũng từng nghe qua, còn có, A Tử trong <Thiên Long Bát Bộ> vì sao bị mù [2]?"

[2] Kim Dung đã nhờ bạn thân là Nghê Khuông viết “Thiên long bát bộ” thay ông trong thời gian ông bận công tác và vì căm ghét tính cách của A Tử, ông này đã viết A Tử bị mù.

Hắn khua tay nhấn mạnh: "Không phải tôi nói chuyện này là đúng! Chẳng qua là... Phải phân tích khảo chứng vấn đề, đúng không?!"

Hắn vậy mà có chút khẩn trương không hiểu được.

Tạ Thanh trầm ngâm một lát, gật gật đầu, cũng không biết là tỏ vẻ tán thành câu nào của hắn.

Đinh Nhất Phàm nhếch miệng cười, lại nói: “Đương nhiên, chúng ta vẫn sẽ mong chờ thị trường hợp với quy tắc nhưng bây giờ pháp luật không hoàn thiện. Không nói viết hộ, đạo văn trắng trợn chỗ nào cũng có. Trên Weibo lâu lâu cũng bóc phốt ra một đợt nhưng pháp luật có lỗ hổng, bóc phốt có lợi ích gì chứ?"

Hắn nói còn chưa dứt lời, Tạ Thanh đã mím chặt môi mỏng.

Sau đó không nóng không lạnh mở miệng: “Bị kích động cảm xúc bởi thứ cách một màn hình, ai biết người chủ trì chính nghĩa rốt cuộc có thật sự là người theo chính nghĩa hay không."

Nói xong cô xoay người bỏ đi.

“?” Đinh Nhất Phàm ngây ngốc hai giây, Tạ Thanh đã tới cầu thang bước lên tầng hai.

Bỏ lại hắn ở tại chỗ mê man nói thầm: “Tôi có nói sai cái gì sao…” Trong lòng bối rối và khó chịu.

******

Tạ Thanh trở lại phòng, sau hơn nửa ngày mới khôi phục cảm xúc, nhịn không được mở Weibo ra.

Hy vọng cô không thấy mình trên hot search nữa.

Cô cầu nguyện như vậy, sau đó nhìn tới tin hạng ba trên hot search là "Nhất Sinh Thư bày tỏ thái độ đối với chuyện Ngọc Ly đạo văn."

Tạ Thanh hít thở không thông, nhìn chăm chú hàng chữ kia, hốc mắt cay cay.

Nhất Thư Sinh là tác giả cấp đại thần mảng nam tần, hai người chưa từng gặp mặt nhưng cũng là tri kỷ đã lâu.

Mấy tháng trước, lúc <Thanh Châu Lục> hot nhất. Trùng hợp là một bảng xếp hạng các tác giả văn học Hoa Ngữ được tung ra, Ngọc Ly đứng đầu danh sách thu hút sự chú ý của mọi người, Nhất Sinh Thư viết văn nhiều năm bị xếp thứ hai gây ra một màn hài kịch.

Rất nhiều người xem không khỏi mượn chuyện này chế giễu Nhất Thư Sinh, họ nói "Ta còn tưởng rằng chỉ có ta cảm thấy mấy năm nay hắn càng viết càng kém", khiến cho người hâm mộ Nhất Thư Sinh đáp trả lại một cách mỉa mai.

Mọi người tranh cãi hăng hái, khói lửa nhanh chóng bén vào người Ngọc Ly, Weibo Ngọc Ly toàn là bình luận của người hâm mộ Nhất Thư Sinh chế giễu là nhờ hắn mà cô được lăng xê.

Chẳng qua cái Weibo kia kỳ thật không phải bản thân Tạ Thanh dùng, mà là ở trong tay nhà xuất bản, rất lâu sau Tạ Thanh mới biết chuyện này.

Về sau, Nhất Thư Sinh phát biểu trên Weibo: "Tôi quả thật tâm phục khẩu phục <Thanh Châu Lục>. Xin các vị không gây khó dễ cho Ngọc Ly nữa, kỳ thật tôi vẫn luôn là độc giả trung thành của cô ấy."

Dưới bài viết còn có ảnh cuốn sách <Thanh Châu Lục> có chữ ký tác giả, còn là bản đặc biệt.

Không khỏi có người tò mò ở trong khu bình luận: "Có phải Thư Đại đã sớm quen cô ấy không? Vì sao mỗi bản đặc biệt đều có chữ ký."

Nhất Sinh Thư trả lời: "Không phải, tôi có bản đặc biệt có chữ ký vì mỗi bộ sách tôi đều mua 30 bản thử vận may."

Mọi người: "..."

Nhất Sinh Thư: "Quyển sách thứ ba mở bán 200 bản đặc biệt có chữ ký, tôi phải canh tới 0 giờ mới mua được."

Mọi người: "..."

Chuyện này trong giới trở thành một câu chuyện mọi người ca tụng.

Hiện giờ Nhất Thư Sinh bày tỏ thái độ về chuyện Ngọc Ly đạo văn.

Tạ Thanh hít sâu một hơi, ấn mở chủ đề.

Nổi bật trên cùng là Weibo Nhất Sinh Thư.

“Bỏ fan bất hồi thải [3]. Tôi mong muốn pháp luật ngày càng hoàn thiện, nguyện nguyên sang trường thịnh không suy [4]."

[3] Chỉ những người không làm fan nữa, quay sang làm nhục thần tượng. Ý là dù không làm fan nữa cũng không được làm nhục người ta.

Bỏ fan bất hồi thải.

Hơn nửa tháng trước, Tạ Thanh bị bao vây trong phẫn nộ.

Nhưng bây giờ cô mới cảm thấy khổ sở.

Nằm nửa giờ, Tạ Thanh cứng rắn vứt bỏ ý nghĩ khổ sở ra sau đồ, ngồi vào bàn nhìn bản thảo mới nhận.

Khổ sở và phẫn nộ không thể giải quyết được vấn đề nhưng kiếm tiền thật nhiều thì có thể.

Chú thích của tác giả:

[4] Trên Weibo, Phỉ Ngã Tư Tồn từng nói câu này, tôi lại quên câu gốc là gì, nghĩ một hồi cũng không ra, nhưng lúc viết những lời này, quả thật tôi nghĩ tới cô ấy.

Cho nên chính tôi cũng không rõ nguồn gốc linh cảm của câu nói này có phải từ cô ấy hay không, cẩn thận đánh dấu lại, mọi người coi đây là trích dẫn đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện