Ái Phi Thỉnh Bớt Giận

Chương 27: Phiên ngoại



Hàng năm mùng một tháng tám thái hậu cũng trở về Vạn An tự dâng hương cầu phúc, năm nay cũng không ngoại lệ. Mà nay cả Đại Lăng quốc thái dân an, Tiểu hoàng đế Cảnh Thịnh cũng được Thiều Khang cùng Tần Tử Long phụ tá đem quốc gia thống trị gọn gàng ngăn nắp, chỉ có cái không được hoàn mỹ đó là con nối dòng.

Các đại thần quan tâm vấn đề này còn hơn cả hoàng đế, thái hậu cũng là bất đắc dĩ. Cảnh Thịnh cùng Thiều Yên Nhiên tình cảm đó là ngọt ngào mật mật, nhưng vô luận như thế nào ngọt ngào hai nữ nhân cũng sinh không ra đứa trẻ a.

Chẳng lẽ Đại Lăng thật sự phải đức đoạn ở đây sao, thái hậu u buồn.

Vạn An tự chính là chùa miểu lớn nhất trong hoàng thành, mỗi ngày hương khói cường thịnh.

"A di đà phật, thái hậu còn nhớ bần tăng không?" Thái hậu lúc này đang dâng hương chuẩn bị rời khỏi, trong điện một Lão hòa thượng mặc áo cà sa màu vàng xuất hiện ở trước mặt nàng.

Thái hậu chỉ cảm thấy người này quen mặt.

"Đại sư là Trí Thiện sư phụ." Trí Thiện người này chính là lúc trước từng đề cập qua, vị đắc đạo cao tăng mà tiên hoàng gặp phải.

"Đúng là bần tăng." Trí Thiện sư phụ xuất quỷ nhập thần, mặc dù 20 qua năm đi thái hậu cũng đã dung nhan lui bước mà hắn lại vẫn cùng năm đó như nhau, chẳng lẽ quả thật là phật độ.

Hiện giờ Trí Thiện sư phụ xuất hiện làm cho thái hậu một kinh hỉ, nhưng mà chuyện khiến nàng cao hứng hơn nữa chính là Trí Thiện nói với nàng một chuyện khó có thể tưởng, Cảnh thị gia tộc sẽ không đoạn tuyệt, Cảnh Thịnh sẽ có đứa con.

Thái hậu kinh ngạc: "Nhưng đại sư cũng biết ta chỉ có Thịnh Nhi là nữ tử, đương kim hoàng hậu cũng là nữ tử, hai nữ tử như thế nào sẽ có đứa con?"

Trí Thiện bí hiểm cười cười: "Đây là ý trời."

Nói xong liền từ trong ống tay áo lấy ra một bình sứ đưa cho thái hậu.

"Đây là bần tăng 20 năm nghiên cứu chế tạo thành, Cảnh gia tương lai như thế nào đều phải dựa vào nó."

Thái hậu tựa như hiểu ra ý của đại sư, tiếp nhận bình sứ cầm chặt ở trong tay.

Trí Thiện đại sư vuốt vuốt râu trắng cười cười rồi đi ra đại điện, lát sau thái hậu phục hồi tinh thần lại sớm đã không còn bóng dáng Trí Thiện.

Buổi chiều sau khi thái hậu hồi cung đã lập tức đi tìm Cảnh Thịnh đem bình sứ giao cho nàng.

"Mẫu hậu, đây là cái gì?" Cảnh Thịnh cảm thấy không rõ.

"Đây là Cảnh gia sau này." Thái hậu nghiêm túc nói.

Cứ như vậy Tiểu hoàng đế lại càng quái lạ khó hiểu.

"Hả, mẫu hậu đây là cùng trẫm nói giỡn sao?"

Thái hậu đem chuyện hôm nay và cả chuyện 20 năm trước cũng từng câu từng câu nói với Cảnh Thịnh, Cảnh Thịnh biết được cũng thấy được thần kỳ.

"Hoá ra chuyện này là như vậy." Nếu đúng như mẫu hậu và theo như lời đại sư kia thần cơ diệu toán, vậy thì thứ trong bình này thật sự có thể làm cho mình cùng Yên Nhiên có đứa con.

Cảnh Thịnh là một chủ tử ồn ào huyên náo, đợi sau khi rời khỏi Phượng Minh cung đã chạy thẳng đến Ngưng Hòa cung.

Lúc này Thiều Yên Nhiên đang cho thỏ ăn. Cảnh Thịnh hấp tấp bộ dạng trái lại đem Thiều Yên Nhiên cùng trong ngực con thỏ nhỏ của nàng hoảng sợ.

"Hoàng Thượng làm sao vậy?" Nhìn thấy Cảnh Thịnh trong mắt hưng phấn Thiều Yên Nhiên hỏi.

"Yên Nhiên, chúng ta trước mặc kệ con thỏ, chúng ta sinh con đi." Tiểu hoàng đế kích động nói, trong tay bình sứ cũng bị nàng nắm đến nóng hổi.

Thiều Yên Nhiên nghĩ hoàng đế này giữa ban ngày lại phát điên cái gì a, buổi tối gây sức ép nàng còn chưa đủ, ngay cả ban ngày cũng không buông tha.

Cảnh Thịnh đem con thỏ giao cho cung nữ, cho lui các nàng đi ra ngoài điện, nhanh tay mở ra bình sứ, bên trong là hai viên thuốc, đỏ đỏ.

"Đây là cái gì?" Thiều Yên Nhiên hỏi.

"Con của chúng ta." Cảnh Thịnh vui vẻ trả lời.

Thiều Yên Nhiên cả người cũng ngây dại tại chỗ, Cảnh Thịnh mới hiểu hoá ra là mình cũng chưa nói gì rõ ràng, ngay sau đó đem chuyện của thái hậu choàn hoàn chỉnh chỉnh tỉ mỉ cùng Thiều Yên Nhiên nói một lần.

"Nếu đúng như lời mẫu hậu nói, vậy đại sư này quả thực lợi hại." Thiều Yên Nhiên nghĩ đến nói.

"Đúng là lợi hại, nhưng mà mặc kệ có lợi hại hay không chúng ta trước thử xem chẳng phải sẽ biết sao?"

Ngay sau đó Thiều Yên Nhiên một lần đã ăn vào hai viên thuốc, tiếp theo đó là chuyện mà Cảnh Thịnh yêu thích tha thiết cũng là sở trường nhất, chỉ là lần này Cảnh Thịnh cũng phải trả giá một chút máu a.

Cắn đầu ngón tay mình, chậm rãi đẩy vào trong cơ thể Thiều Yên Nhiên.

"Ân" Thiều Yên Nhiên mím môi cảm nhận được Cảnh Thịnh động tác, lần này không giống như thường ngày sốt ruột, Cảnh Thịnh cắn răng chậm rãi đẩy mạnh một chút một chút cao trào rốt cuộc cũng tới.

Thiều Yên Nhiên cảm thấy trong bụng có một dòng nước ấm chậm rãi ngưng tụ, dần dần bị lạc ở trong tình ý của Cảnh Thịnh.

Hai thân thể xích lỏa cùng quấn lấy, Cảnh Thịnh hôn lên Thiều Yên Nhiên môi đỏ mọng, tay phải nhẹ vuốt ve bụng của nàng, nơi này có thể hay không thật sự có đứa con của chúng ta đây.

Trời không phụ người có lòng, một tháng sau thái y giúp Thiều Yên Nhiên bắt mạch chứng thật Hoàng hậu nương nương đã có thai, Tiểu hoàng đế cùng thái hậu cao hứng đến cực điểm.

"Yên Nhiên, chúng ta có đứa con."

Cảnh Thịnh lại ôm Thiều Yên Nhiên không chịu buông tay, sau đó lại bị thái hậu mắng một trận.

"Không biết nặng nhẹ, hiện giờ Yên Nhiên có thai ngươi tuyệt đối không thể hồ nháo."

Tiểu hoàng đế sờ sờ mũi đối với Thiều Yên Nhiên ngây ngô cười: "Thật tốt Yên Nhiên, chúng ta có đứa con."

Thiều Yên Nhiên cũng nhẹ vuốt ve bụng còn chưa có biến hóa của mình, lúc trước gả cho Cảnh Thịnh sau đó lại biết được nàng là nữ tử liền chưa bao giờ nghĩ tới cuộc đời này còn có thể làm một người mẹ, nhưng hiện nay lại thực hiện được, hơn nữa còn là đứa con của mình cùng Cảnh Thịnh, thật tốt, thật sự vô cùng tốt.

Hoàng hậu có thai, được coi là đối tượng trọng yếu để bảo vệ, Cảnh Thịnh lại hận không thể luôn 24 giờ bên người bảo vệ Thiều Yên Nhiên.

Cảnh Thịnh đủ kiểu bảo vệ khoa trương hết sức có một lần bị Tần Diệp phỉ nhổ, Tiểu hoàng đế cho một cái xem thường nói:

"Cũng không biết là ai lúc trước khi Điệp Y sinh đứa con đã ngất xỉu, mất đi bộ dáng một đường đường Đại tướng quân, thật mất mặt."

Tần Diệp bị Cảnh Thịnh nói như vậy tức giận sắc mặt trắng bệch, cuộc đời này chuyện lớn nhất nhục nhã lại bị Tiểu hoàng đế vô sỉ này biết được, nhất định là phải bị nàng làm trò cười cả đời.

Hiện giờ Cảnh Thịnh nắm lấy Tần Diệp nhược điểm tận tình mà giễu cợt.

Từ sau khi ngày ấy cung biến xảy ra, Tần Diệp cùng Điệp Y cũng không biết từ khi nào chồi non nảy mầm, Tần Diệp cả ngày hướng trong cung lui tới, có khi làm cho Cảnh Thịnh một lần hoài nghi có phải hay không Tần Diệp còn đối với Thiều Yên Nhiên có ý nghĩ không an phận.

Phái đi giám sát Tần Diệp Tiểu Lí Tử hồi báo nói, Tần tướng quân mỗi lần tiến cung cũng phải đi Sướng Âm Các tìm Điệp Y cô nương. Cảnh Thịnh lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, hoá ra hai người này ám độ trần thương*.

*(Chọn con đường, cách thức tấn công mà không ai nghĩ tới).

Lúc sau Tần Diệp đã cưới Điệp Y, hai người thành thân một năm sau liền sinh một tiểu tử béo ú.

Tần Diệp có thể tìm mình hạnh phúc Cảnh Thịnh cùng Thiều Yên Nhiên cũng là cao hứng, hơn nữa Điệp Y quả thật là một cô nương không tệ, người bộ dạng cũng thanh tú.

Chỉ là từ nay về sau thân là Tướng quân phu nhân đương nhiên cũng không thể lại xuất đầu lộ diện, phải ở nhà giúp chồng dạy con.

Trong lúc Thiều Yên Nhiên mang thai Điệp Y cũng sẽ mang con trai không đến một tuổi tiến cung cùng nàng trò chuyện, vì Cảnh Thịnh hậu cung chỉ có Thiều Yên Nhiên một người, cho nên không có chị em bầu bạn nàng cũng sẽ nhàm chán. Đặc biệt lúc mang thai này đôi lúc lại cảm thấy phiền muộn.

Cảnh Thịnh suy nghĩ các loại phương pháp dỗ nàng, nhưng vẫn không hiệu quả, Cảnh Thịnh gấp đến độ xoay quanh.

Thái hậu nói nữ nhân mang thai đều là như thế, sau này sẽ tốt thôi.

Mỗi ngày trước khi ngủ, Cảnh Thịnh đều áp tai cùng đứa con trong bụng Thiều Yên Nhiên nói chuyện, một đêm không bỏ lỡ.

Điệp Y ôm béo đô đô Tần Hạo chọc hắn cười, Thiều Yên Nhiên cũng là vui vẻ sờ sờ béo đô đô bàn tay nhỏ bé của hắn, cũng sờ sờ bụng mình.

Bụng của Thiều Yên Nhiên so với trong tưởng tượng phải lớn hơn rất nhiều, lúc tới tháng thứ tám đã không thể một mình xuống giường. Cái này làm Cảnh Thịnh sợ tới mức không nhẹ, chắc sẽ không phải là thuốc kia tác dụng phụ chứ?

Thái y đến xem cũng nói là không lo ngại, mẫu tử cũng rất mạnh khỏe, nhưng Cảnh Thịnh vẫn không yên lòng.

Mỗi ngày hạ triều liền đi Ngưng Hòa cung cùng Thiều Yên Nhiên, ngay cả tấu chương đều tại Ngưng Hòa cung thẩm duyệt. Thiều Yên Nhiên có một chút động tĩnh, Cảnh Thịnh sẽ vội vàng chạy đến bên người nàng hỏi dài hỏi ngắn.

Hai tháng này Cảnh Thịnh cả người cũng gầy đi không ít, Thiều Yên Nhiên thì trái lại đẫy đà hơn.

Trong lòng Thiều Yên Nhiên cảm giác thật ngọt ngào, Tiểu Lí Tử cùng Chiêu Nguyệt cũng là cảm thán Hoàng Thượng chân tình, Hoàng Thượng đối với Hoàng hậu nương nương thật là yêu thương đến tận trời a.

Rốt cuộc một ngày quan trọng nhất cũng tới, ngày ấy Cảnh Thịnh còn chưa hạ triều, Tiểu Lí Tử đã thở hổn hển chạy đến Tuyên Chính Điện nói với Cảnh Thịnh, Hoàng hậu nương nương phải sinh.

Cảnh Thịnh mừng rỡ, lập tức bỏ lại cả triều văn võ bá quan hướng Ngưng Hòa cung chạy đi.

Các triều thần thấy vậy cũng là trong lòng rõ ràng, cũng có thể đủ hiểu.

Thiều Khang biết được tin con gái phải sinh cũng là khẩn trương, Cảnh Thịnh để cho hắn cùng đi Ngưng Hòa cung chờ tin tức.

Trong phòng thái y cùng các bà đỡ bận rộn đầu đầy mồ hôi, bên ngoài Cảnh Thịnh lo lắng đi tới đi lui, bao nhiêu lần xúc động muốn xông vào, đều bị thái hậu cản lại.

"Yên Nhiên ở bên trong sinh đứa trẻ ngươi vào nhiễu loạn cái gì."

"Ta vẫn là lo lắng, ta sốt ruột a." Tiểu hoàng đế rõ ràng là gấp đến đỏ đôi mắt.

Qua không bao lâu sau một trận tiếng trẻ con khóc nỉ non cắt ngang cục diện hỗn loạn này, sau đó lại là tiếng một đứa trẻ con nữa khóc.

Tiểu hoàng đế cùng thái hậu đưa mắt nhìn nhau: "Hai đứa trẻ"

Lúc này cửa điện mở ra: "Chúc mừng Hoàng Thượng chúc mừng Hoàng Thượng là long phượng thai."

Việc này cũng có thể giải thích tại sao bụng Thiều Yên Nhiên so với phụ nữ có thai lớn hơn rất nhiều.

Cảnh Thịnh cao hứng chạy vào trong phòng, trong phòng bà đỡ cùng thái y đang chỉnh đốn mọi thứ, hai tiểu bảo bảo được các bà đỡ ôm.

Cảnh Thịnh nhìn này một cái nhìn kia một cái, trắng nõn trắng nõn a.

Thái hậu nhìn hai hài tử này cũng là cười đến toe tóe: "Ông trời phù hộ, ông trời phù hộ."

Vất vả nhất vẫn là Thiều Yên Nhiên, Cảnh Thịnh nhìn đứa trẻ đi đến bên cạnh Thiều Yên Nhiên, lúc này Thiều Yên Nhiên vì mất sức lực mà mê man.

Thái y nói, mẫu tử bình an, Cảnh Thịnh mới thở phào nhẹ nhỡm.

Chuyện sinh đứa trẻ thật sự quá thống khổ, hơn nữa một lần còn sinh hai đứa, nhất định là do ăn hai viên thuốc kia rồi.

Cảnh Thịnh hạ thân thể xuống ở trên trán Thiều Yên Nhiên hôn tới hôn lui.

"Vất vả rồi Yên Nhiên."

Hai đứa trẻ là song sinh tử, diện mạo đều kết hợp của Cảnh Thịnh cùng Thiều Yên Nhiên ưu điểm, tuấn mỹ phi phàm, chỉ là hai người tính tình lại là hoàn toàn khác biệt, tiểu Hoàng tử Cảnh Thiên cực kỳ giống Thiều Yên Nhiên, không thích nói chuyện, băng băng lãnh lãnh. Còn tiểu công chúa Cảnh Tuyền kia đương nhiên là y như Cảnh Thịnh, từ nhỏ chính là một đứa trẻ không an phận.

"Yên Nhiên, ngươi nói Thiên nhi tính tình thế nào sẽ nặng nề như vậy chứ, ngươi cùng ta lúc ở cùng cũng không thấy ngươi giống như vậy." Khi lúc Cảnh Thịnh cùng Cảnh Thiên nói chuyện, giống như là Cảnh Thịnh nói mười câu hắn đáp lại một câu, rất nhiều lúc Cảnh Thịnh sẽ tự cho rằng mình đang nói chuyện một mình.

Nhưng khi hỏi hắn tại sao không để ý tới phụ hoàng, Cảnh Thiên rất khinh thường nói:

"Đề tài Phụ hoàng nói đều không bỗ ích, không đáp cũng được."

Làm cho Thiều Yên Nhiên dở khóc dở cười, Cảnh Thịnh lại tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Cảnh Thiên thích theo Thiều Yên Nhiên, thứ Thiều Yên Nhiên dạy hắn hắn đều có thể học nhanh chóng.

Mà Cảnh Tuyền chính là thích kề cận phụ hoàng của mình, cùng phụ hoàng cùng nhau các nơi gây sự, thậm chí còn vượt qua cả Cảnh Thịnh lúc nhỏ, hiện giờ trong hoàng cung lại ra một cái khiến người ta tâm sinh sợ hãi tiểu ác ma, đó là Cảnh Tuyền công chúa đại nhân.

Tần Hạo cũng thường xuyên tiến cung cùng Cảnh Thiên cùng Cảnh Tuyền cùng nhau chơi đùa, bất ngờ chính là ở trước mặt Tần Hạo Cảnh Tuyền có tiếng nhu thuận Cảnh Thiên cũng là các loại đề tài nói không ngừng, ba người đùa cũng là bất diệc nhạc hồ*.

*(Làm việc gì đó mãi mê quên trời đất).

Cảnh Thịnh nắm tay Thiều Yên Nhiên nhìn cách đó không xa ba bóng người ngoài miệng cười không ngớt, hiện giờ quả thật là mỹ mãn.

Nàng nhìn Thiều Yên Nhiên, trong mắt nhu tình không thua gì năm đó.

Thiều Yên Nhiên cũng là mỉm cười nhìn Cảnh Thịnh.

"Lại nhìn xem ta làm gì?" Nhiều năm như vậy, Cảnh Thịnh cực nóng ánh mắt vẫn sẽ làm nàng có chút ngượng ngùng.

Cảnh Thịnh nghiêng thân hôn tới hôn lui môi của nàng.

"Yên Nhiên, ta yêu ngươi, mặt kệ là đời này hay là kiếp sau, kiếp sau sau nữa ta cũng hy vọng gặp lại ngươi cùng ngươi bên nhau, vĩnh viễn yêu ngươi."

Thiều Yên Nhiên cười nói: "Ta cũng vậy, vĩnh viễn yêu ngươi." Chủ động đưa môi mình lên.

Cách đó không xa ba tiểu quỷ đang bịt mắt lại.

"Không thể nhìn lén, mẫu hậu nói nhìn lén người lớn thân thiết sẽ phải bị đánh vào mông a." Cảnh Tuyền linh tinh cổ quái nói.

"Ân ân" còn lại hai tiểu tử kia cũng là gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Chỉ là hai người lớn kia phải làm chuyện xấu tới khi nào, cái này sẽ khó mà nói được.

********************************

Pink: Phải chi Điệp Y với Thái Hậu kẻ hát người nghe lâu ngày sinh tình thì hay biết mấy, không thích Điệp Y thành đôi với Tần Diệp chút nào.

Truyện đến đây là hết chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ^^!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện